All about FengYu

峰宇同舟

Đây là bài viết (vô cùng không đầy đủ) tổng hợp thông tin, fact về tình yêu tình báo tình huynh đệ, tình bằng hữu của Phong Vũ (Lý Dịch Phong x Mã Thiên Vũ) nhân ngày sinh nhật thứ 29 của th Vũ (Vì hết biết viết cái gì rồi =))))) 0060z72Ejw1epzaj4x761j318g0tn43k
Trước hết muốn đề một câu thế này, tình bạn của Phong Vũ cho tới ngày hôm nay có thể nói là bền chặt, ồn ã phô trương lâu rồi =)))) Hai người có thể kéo dài tình bạn bền chặt vui vẻ đã 8 năm, có thể cùng xuất hiện trong một bộ phim giữa những diễn viên khác công khai chơi đùa quấn nhao như sam, có thể cùng xuất hiện trong những cuộc họp báo giữa biển người vẫn nhìn thấy nhau, có thể không ngại bỏ tiền ra mua hai bộ quần áo y…

View original post 1 239 từ nữa

Advertisements

[Lý Dịch Phong x Mã Thiên Vũ] Năm Ấy – Part 4

Năm Ấy

by Kao Rei

Part 4

| Cuộc sống không có tôi |

10410774_870266102995346_3057881520215407622_n

Sau khi hôn lễ của Tiểu Sảng diễn ra được mấy ngày, cô ấy mới gọi cho tôi khoe hạnh phúc của tân nương tử.

Thực ra giữa tôi với Tiểu Sảng mấy năm nay đều như vậy, bình thường không mấy khi liên lạc nhưng chỉ cần cô ấy hứng lên thì sẽ gọi điện thoại ngay lập tức, bắt tôi báo cáo tình hình của mình tường tận xem việc làm dạo này thế nào, chuyện yêu đương ra sao, sức khỏe tốt không… làm tôi nhiều khi cũng thấy khó hiểu. Tôi hỏi “Chồng cậu không ghen à?” thì cô ấy chỉ đáp, “Có gì mà ghen, đằng nào vị trí của cậu anh ấy cũng không thể thay thế được!”

Vị trí của tôi, nói một cách đơn giản, là một chiếc phao trôi nổi ngoài biển khơi không thuộc về cô ấy, nhưng vẫn sẽ dạt lại gần nếu cô ấy đang chơi vơi.

Bỗng nhiên cô ấy hỏi, “Tớ nghe nói hôm đám cưới tớ cậu bị trút say mèm hả?”

“Sao cậu biết?”

“Tiểu Tân nói cho tớ biết đấy, hôm ấy cậu ta phải vác cậu lên tận nhà mà.”

“Ừ, tớ với cậu ấy ở cùng một chung cư. Nghĩ cũng lạ, Tân rõ ràng cũng say quắc cần câu, không hiểu sao vẫn đưa tớ về nhà được.”

Tiểu Sảng im lặng một hồi, sau đó nói nhẹ. “Cái này có người dặn Tiểu Tân không được nói cho cậu biết, nhưng không có bảo cậu ấy không được nói cho tớ biết rồi tớ nói cho cậu biết nhỉ?” Sau đó hơi cười khách lên một cái. “Người chỉ đường về nhà là Tiểu Tân, còn người đưa các cậu về nhà là kẻ khác đó.”

Tôi hơi giật mình, nhưng cũng đành hỏi lại, “Nghĩa là sao?”

“Đêm hôm đó cả hai cậu say mềm, cậu thì ngủ say tít mít, Tân thì say xong liền nháo loạn lên còn biết trời đất gì nữa? Có người ép được cậu ta khai ra địa chỉ chung cư rồi theo taxi mang hai người về đấy.” Sau đó cô ấy lại thở dài, “Tiểu Vũ, cậu nghĩ xem còn có thể là ai?”

Tôi im lặng, sau đó thì chẳng nói gì nhiều, cuối cùng cũng tạm biệt rồi cúp máy. Thực ra trong lòng cũng mơ hồ một chút, ngủ say đến đâu cũng phải có chút ý thức, chỉ là bản thân không dám thừa nhận, thừa nhận rồi chỉ sợ không biết nên vui hay buồn. Tôi trước giờ luôn tránh mặt người kia, địa chỉ nhà cũng giấu diếm không cho, mấy năm nay đều cật lực đem cậu ta hóa thành người dưng nước lã. Nhưng đêm hôm đó, tấm lưng cõng tôi đi trên đường rất quen thuộc, mùi hương ở gáy cũng rất gần gũi, thậm chí cả bàn tay cởi áo khoác, giày, tất cho mình cũng khó mà nhầm lẫn.

Nhưng như vậy thì cũng chứng minh được gì? Chỉ là bạn bè giúp đỡ nhau mà thôi, mình mới được đối tốt một chút mà đã tự sinh ra ảo tưởng, mơ mộng hão huyền là một việc cực kỳ ngu ngốc. Không phải tôi muốn hạ thấp tình cảm của cậu ta, chỉ là tôi muốn bảo vệ tình cảm của chính bản thân mình.

Cái tuổi có thể không sợ hãi, bất chấp bản thân sẽ trầy trật đầy mình mà nhảy vào một khối tình yêu nóng bỏng đã qua rồi. Những thứ nóng bỏng ấy cứ tưởng sẽ sưởi ấm cho mình, rút cuộc lại làm bỏng mình, tất cả chỉ khác nhau có một đường chỉ nhỏ mà thôi.

Sau đó vài hôm, có một tối tôi chạy sang tiệp tạp hóa đối diện chung cư mua đồ, vì đi vội quá nên không kịp xỏ giày mà chỉ loẹt xoẹt đôi tông chạy đi, trời đang lạnh như vậy mà chân cũng không đi tất, mới chỉ ra khỏi nhà được một lúc mà từ đầu gối trở xuống đã tê cóng luôn rồi. Khi quay trở lại thì bỗng nhiên phát hiện ra một chiếc ô tô đang đỗ trước cổng chung cư, một người đứng dựa vào xe lẳng lặng nhìn lên trên lầu, là về phía có căn hộ của tôi.

Không cần nhìn mặt tôi cũng nhận ra đó là Lý Dịch Phong.

Cũng không biết vì sao tôi không dám đi qua chỗ cậu ấy để bước vào chung cư, cũng không đi vòng lối cửa sau của tòa nhà. Chỉ là… ngốc nghếch đứng ở bên đường nhìn người ta rất lâu, người ấy đứng đó bao lâu tôi cũng đứng bấy lâu, trong tầm mắt chỉ có thể nhìn thấy tâm lưng cao ngạo ấy.

Cũng không biết mà bao nhiêu lâu sau, có thể là hai mươi, ba mươi phút gì đó, Dịch Phong quay lại định mở cửa xe, sau đó tình cờ nhìn sang đường và thấy tôi đứng đó, nhìn cậu ấy.

Chúng tôi mặt đối mặt thật lâu, không ai trong hai người có biểu cảm gì đặc sắc, thế rồi người ấy đi vòng qua mũi xe và băng qua đường, tiến về phía tôi.

Nếu lúc này chân tôi không tê buốt vì lạnh thì tôi đã thực sự bỏ chạy rồi. Thật đấy. Nhưng vì quá tê từ trong ra ngoài nên tôi chỉ đứng ngơ ngác nhìn người kia tiến lại gần, trong lòng hoàn toàn không mong người kia gặp lại mình trong bộ dạng này. Quần áo ngủ nhàu nhĩ, áo khoác ngoài cũng luộm thuộm, chân đi dép tổ ong còn trên tay vác lỉnh kỉnh đồ đạc. Trước đây khi còn làm bạn với nhau hoàn toàn không ngại ngần phô ra mọi dáng điệu xấu xí nhất, chẳng hiểu sao bây giờ lại câu nệ đến vậy?

Có lẽ thời gian trôi qua, ai cũng sẽ thận trọng hơn với những người dần trở nên xa lạ.

Dịch Phong bước đến trước mặt tôi, da dẻ cậu ấy cũng xanh lại vì lạnh. Chúng tôi đứng đối diện mắt đối mắt một chút, không ai trong hai người muốn lên tiếng trước. Thế rồi cậu ấy cũng phải chịu thua.

“Lạnh như vậy đứng đây làm gì?”

Tôi đáp lại, “Cái đó tớ hỏi cậu mới đúng.” Sau đó lấy can đảm nói thêm. “Cậu đứng đây đợi ai sao?”

“Không, không đợi ai cả.” Người kia nhẹ lắc đầu. “Chỉ tự nhiên muốn đứng đó, vậy thôi.”

Tôi còn chưa kịp nói gì thì cậu ấy đột nhiên tiến đến áp tay lên má tôi, giọng điệu hơi ngạc nhiên, “Người cậu lạnh quá, nếu còn đứng đây sẽ ốm mất đấy. Mau vào nhà đi.”

Tôi giật mình né mặt ra khỏi tay Dịch Phong, sau đó nhìn thẳng vào mắt người kia đáp, “Biết rồi. Tớ vào đây, tạm biệt.” Nói mấy câu nhạt nhẽo như vậy để làm gì chứ? Tôi gật đầu với cậu ta rồi bước qua người kia, không ngờ lại bị giữ lấy một bên cổ tay. Lực đạo của Dịch Phong không mạnh, tôi hoàn toàn có thể gạt ra rồi đi tiếp, thế nhưng không hiểu vì sao cũng dừng lại.

Chúng tôi đứng như thế này chỉ vừa vặn liếc thấy vành tai của nhau, đến chất giọng của người kia vang lên cũng làm tôi đoán không ra cảm xúc của đối phương.

“Tiểu Vũ… chúng ta… không thể như trước đây được sao?”

Đột nhiên lại nhảy thẳng vào vấn đề to lớn như vậy, cậu ta quả nhiên vẫn không thay đổi. Tôi hơi bật cười nhưng không phát ra âm thanh nào, phỏng chừng người kia cũng không nhìn thấy, chỉ là cổ tay tôi bị nắm chặt hơn một chút. Tôi siết chặt quai túi ni lông ở tay bên kia, mím môi chẳng biết phải làm thế nào với người trước mắt.

“Cậu nói ‘trước đây’ là khi nào? Khi chúng ta là bạn, hay khi là người yêu?”

Dịch Phong khẽ giật mình, cậu ta vẫn không quen nói thẳng ra vấn đề như thế, mãi mãi là người thích vòng vo ý tứ. Cậu ấy quay lại nhìn tôi, mà tôi cũng không ngại ngần đáp lại ánh mắt rối loạn ấy.

“Tiểu Vũ, tớ…”

“Chuyện này không phải tớ đã nói rõ từ rất lâu rồi sao? Bây giờ tớ không thể làm bạn của cậu được nữa.” Thực sự tôi cũng không biết tại sao mình có thể mỉm cười. Cậu ta vẫn nhìn tôi không chớp mắt, khuôn mặt điển trai kiêu ngạo thường ngày thoáng cái đã nhăn nhúm lại, nhìn cũng thật xót lòng.

Nhưng mà, tôi không thể bạc đãi chính mình lâu hơn được nữa.

“Tớ… tớ cũng không biết.” Dịch Phong cụp mắt, “Nhất định không thể làm bạn sao? Nhất định cứ phải tránh mặt tớ sao? Cậu muốn cả đời này sẽ như vậy?” Nói đến câu cuối, giọng cậu ấy đã cao quá mức cho phép rồi.

Vậy nên tôi giật tay mình ra, quay mặt đi và bỏ lại một lời cuối. “Ừ, tớ vô lý như thế đấy, cậu không chịu được thì cũng không ai bắt cậu chịu. Nếu là vì việc này thì đừng tới tìm tớ nữa.”

Thế rồi tôi quay lưng đi thẳng, đến một cơ hội ngoái lại cũng không chừa cho chính bản thân mình.

Lý Dịch Phong, cậu là một kẻ rất đáng ghét, cực kỳ đáng ghét.

Cậu nhất định phải khiến tôi xao động như vậy, nhất định bắt ép tôi bước vào cuộc đời của cậu, nhưng lại chỉ được làm một người bạn tâm giao, một người khách qua đường. Một người nhìn cậu yên vui bên người phụ nữ khác.

Cứ tỏ ra rất coi trọng tôi, rất nhớ nhung tôi, nhưng thực chất… Nếu trong lòng cậu, tôi có thể đặc biệt hơn một chút nữa thì có lẽ đã tốt rồi.

Chỉ là, tôi không đủ quan trọng để hi sinh những thứ quan trọng hơn.

Không đủ đặc biệt để chấp nhận khiếm khuyết của chính bản thân mình.

Tiểu Sảng nói với tôi, Không phải nếu yêu người ấy thì dù không thể cùng nhau chung sống nhưng được ở gần người ta thôi, dưới danh phận gì cũng đã may mắn hơn rồi sao?

Tôi lại trả lời, Có lẽ đối với một số người thì là như thế, nhưng với tớ thì không. Có lẽ tớ là người ích kỷ như vậy đấy.

Bởi vì yêu, nên mới càng không chịu đựng nổi.

Trước đây tôi từng đọc được một câu thế này: Chia tay cũng được, nhưng hãy hứa với tôi rằng sẽ sống tốt ở một nơi nào đó trên thế giới.

Chỉ cần còn sống là được rồi.

Ngày ấy hay bây giờ tôi đều nghĩ như thế. Tôi vẫn luôn mong khi chia tay rồi, cậu ấy có thể sống tốt.

Chỉ là vì tôi không đủ bao dung và lại ghen tị quá nhiều, thế nên cuộc sống ấy, vĩnh viễn sẽ không có tôi.

(TBC)

[Lý Dịch Phong x Mã Thiên Vũ] Năm Ấy – Part 3

by Kao Rei

Part 3

| Nơi dễ nhìn thấy nhất |

10846339_497678177041645_5172510608237832612_n

Sau khi khai giảng được, hai tuần, nhà trường tổ chức kì thi tuyển vào lớp chuyên cho tất cả các học sinh có nguyện vọng đều được tham gia, học sinh nào đạt đủ điểm tiêu chuẩn sẽ được chuyển từ lớp cũ sang lớp chuyên mới. Mã Thiên Vũ và Lý Dịch Phong không biết ngơ ngác điền bừa thế nào đều được chọn vào lớp chuyên Hóa, bọn họ cho đến ba năm sau vẫn còn nghi ngờ không biết mình có ‘được’ tráo bài cho ai khác hay không.

Quen biết nhau từ trước nên từ ngày đầu tiên, Thiên Vũ và Dịch Phong đã thân với nhau nhanh hơn những người khác. Dịch Phong là người quảng giao, cậu ta vốn chỉ mất hai ngày để đánh bạn với tất cả học sinh trong lớp. Ngược lại một chút, Thiên Vũ không thích ồn ào náo nhiệt, nhìn qua thì là người rất hòa đồng dễ làm thân, nhưng thực chất để trở thành một người tồn tại trong thế giới của cậu ấy thì rất khó.

Lý Dịch Phong thích chơi đùa, cá cược, tán chuyện cùng hội con trai trong lớp, ngọt ngào đánh mắt với mấy cô nữ sinh cùng tổ, thế nhưng chỉ cần ngơi nói chuyện với người khác là sẽ quay lại nhìn Thiên Vũ xem cậu ta có cần mình không, sau một cuộc chơi quên trời nào đó vẫn sẽ cắp cặp chạy theo bóng lưng Thiên Vũ cùng nhau tan trường. Thế giới của Lý Dịch Phong nhìn qua thôi đã biết vô cùng rộng lớn, nhưng dù nó có lớn đến đâu thì Thiên Vũ sẽ đứng ở một nơi ‘dễ nhìn thấy’ hơn người khác, nơi mà Dịch Phong chắc rằng chỉ cần đánh mắt nhìn qua là sẽ thấy.

Thế nhưng đó dần dà là chuyện của sau này, hiện tại, bọn họ không hề suy nghĩ nhiều tới mức ấy.

Có một thời gian, chỉ khoảng bốn ngày Thiên Vũ nghỉ ốm, vậy mà Lý Dịch Phong vẫn như cũ, hễ vào lớp là nhìn chỗ ngồi của người kia đầu tiên, trong giờ học gặp câu nói nào của giáo viên thấy mắc cười là quay sang chỗ của Thiên Vũ định giả bộ nhại lại, muốn khoe cái gì, thậm chí là chẳng có việc gì, thi thoảng đang nói chuyện với bạn bè cũng vẫn chốc chốc lại nhìn về cái bàn trống hoắc đó, để rồi thở dài thườn thượt.

Lý Dịch Phong uể oải nhắn tin cho Thiên Vũ, [ Ở lớp không có cậu buồn chán sắp chết rồi. Tiểu Vũ mau mau khỏi bệnh để cứu tớ đi T__T]

Người kia gần một tiếng sau mới trả lời lại, [ Ngày mai tớ đi học được rồi.]

Một phút sau điện thoại của Thiên Vũ đã rung lên, [ Thật sao?! Hôm qua tớ vẫn thấy cậu mệt lắm mà.] Sau đó lại nhắn thêm một tin nữa, [Tối tan học tớ lại qua nhà cậu nha :x]

[ Không cần, chép bài đầy đủ cho tớ là được rồi. Mỗi lần cậu tới nhà tớ lại ốm nặng hơn thì có =v= ]

[Có phải mỗi lần như vậy cậu đều bị vẻ đẹp trai của tớ làm cho chói mắt không? Vì vậy lại càng sốt cao hơn? Được rồi, hôm nay tớ sẽ bịt khẩu trang tới thăm cậu nha—

“Lý Dịch Phong! Em lại dùng điện thoại trong giờ rồi!” Tiếng bà cô họ Hà ế chồng bốn mươi năm vang lên như hổ gào làm Dịch Phong giật mình đút luôn điện thoại vào túi quần, còn cả lớp thì chẳng mảy may ngạc nhiên, chỉ thở dài một cái. Từ ngày Mã Thiên Vũ nghỉ ốm thì ngày nào cũng vậy, bọn họ sớm đã quen rồi!

Dịch Phong là ‘người nổi tiếng’, Thiên Vũ lại là người cậu ta động một chút là kéo theo để ở bên người nên học sinh trong lớp lẫn trong khối cũng dần nhớ mặt cậu ấy nhiều hơn. Người kia dù có ít nói điềm đạm đến mấy cũng dần dần bị lũ khỉ xung quanh đồng hóa, từ từ nói nhiều hơn, cười nhiều hơn, không còn khách khí như trước kia nữa. Lớp bọn họ chỉ có hơn hai mươi người, nam nữ sinh đều nhanh chóng thân thiết nhau, gần như không có ai là bị bỏ ngoài cuộc cả.

Trừ một người. Một nữ sinh tên là Trịnh Sảng, thân hình rất gầy, chân tay đều không có chút thịt nào, mái tóc đen dài luôn che mất một phần khuôn mặt xanh xao làm người kia trông càng buồn bã hơn. Cô ấy ngồi bàn cuối cùng trong lớp, từ khi vào lớp đến giờ đã được nửa tháng rồi mà cả ngày mặt mũi cổ đều ủ dột, trong giờ ra chơi chỉ ngồi tại chỗ của mình mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt lúc nào cũng mệt mỏi xa cách.

Mọi người cho dù thấy cô ấy như vậy cũng chẳng biết làm sao, cũng có bạn bè chạy lại bắt chuyện, làm quen nhưng Trịnh Sảng chỉ đáp lại qua loa, hoàn toàn không có chút thành ý giao hảo nào cả, thậm chí lâu dần còn cho người ta ăn quả bơ ngọt lịm. Dịch Phong nói “Cổ chắc là chơi mạt chược kinh niên nên lúc nào cũng thiếu nợ người ta chứ gì?” Vừa thốt ra liền bị Thiên Vũ dùng vở tát một cái lên đầu, “Nói con gái nhà người ta thế mà được à, nhìn lại bản thân mình đi, vẫn còn nợ tớ tiền quà sáng đó.”

Cho dù là như vậy cũng chẳng ai ngờ được chuyện sẽ xảy ra vào ngày hôm ấy.

Đó là một buổi chiều bình thường sau khi tiếng trống tan học đã vang lên, học sinh toàn trường cũng lũ lượt xách cặp đi về gần hết, chỉ có Thiên Vũ và Dịch Phong đi được nửa đường lại phải quay lại lớp học vì hình như Thiên Vũ làm rơi ví trong lớp. Khi ấy cũng đã khá muộn rồi, sân trường trở nên vắng vẻ yên tĩnh hơn hẳn khi thiếu đi bóng dáng học sinh, bóng hoàn hôn dần buông dài sau những rặng cây ven sân bóng rổ, bọn họ vui vẻ đi song song với nhau, vừa tiến về phía lớp học vừa tranh cãi về trận bóng tối qua vừa xem. Ai ngờ vừa bước vào cửa lớp thì liền thấy có người đang ngồi vắt vẻo trên cửa sổ, hai bàn tay gầy guộc siết chặt lấy bậu cửa, mái tóc dài mềm mại bay loạn trong gió thu.

“Bạn học Trịnh, cậu đang làm gì vậy?” Thiên Vũ ngơ ngác lên tiếng làm cho người kia giật bắn mình, sau đó từ từ quay lại nhìn hai người.

Cô ấy đang khóc, hơn nữa, đôi mắt đã sớm đỏ au, hai bờ môi mím chặt vào nhau đến rỉ cả máu, cả khuôn mặt đều hằn lên sự tuyệt vọng cùng cực. Thiên Vũ nhìn người đối diện ớ ra một lúc, sau đó mới vừa bước về phía trước vừa bàng hoàng thốt lên, “Không lẽ… cậu định…?”

Chưa kịp tiến thêm bước thứ hai thì Trịnh Sảng đã đột ngột gào lên, “Không được lại gần đây!!”

Nhìn cô ấy hoảng loạn khổ sở như vậy, Thiên Vũ lại càng gấp gáp hơn, “Bạn học Trịnh, cậu đừng như vậy, có chuyện gì có thể nói cho bọn mình được không? Đây là tầng năm, rất nguy hiểm, cậu trước hết…”

“Im miệng đi!” Trịnh Sảng lại gào lên, “Các người mặc kệ tôi, cứ để tôi chết đi cho rồi!” Nói rồi liền lấy đà đứng thẳng lên bậu cửa, dường như chỉ một cơn gió đi qua thôi sẽ cuốn phăng cô ấy xuống đất. “Các người ai cũng chỉ biết nói miệng thôi!”

Thiên Vũ càng sợ hãi hơn, cậu toan định bước lên phía trước thì Dịch Phong lại kéo cậu về, đoạn thản nhiên nói, “Đừng cản cổ nữa, kệ đi Tiểu Vũ.”

Thiên Vũ tròn xoe mắt nhìn người kia, “Cái gì? Cậu điên à?”

Dịch Phong lại chỉ nhún nhún vai, đoạn quay về phía Trịnh Sảng. “Bạn học Trịnh à, cậu làm gì với đời cậu tôi không thể can dự được, tuy nhiên tôi có vài lời khuyên cậu đây. Cậu có chắc là muốn nhảy từ đây xuống sân không?”

Trịnh Sảng cũng hơi bất ngờ trước thái độ người kia, còn chưa kịp đáp lại thì đã bị cậu ta chặn lời.

“Nhảy xuống từ độ cao này chắc chắn sẽ chết, quan trọng hơn nữa là chết cực mất thẩm mỹ. Sọ và mặt sẽ bị vỡ nát biến dạng, não trắng phọt ra ngoài, xương tay xương chân quặt hết ra phía sau, cổ cũng lật ngược ra sau luôn, dung nhan sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, hơn nữa váy cũng sẽ bị tốc hết lên mọi người đến hiện trường đều sẽ nhìn thấy a…”

Dịch Phong càng nói, sắc mặt hai người trong phòng càng khó coi, đặc biệt là Trịnh Sảng. Thậm chí cô ấy còn vô thức đưa tay chạm lên khuôn mặt mình, hẳn là đang tưởng tượng khi nó bị chính cô quăng xuống đất sẽ thê thảm tới mức nào. Thiên Vũ thì khỏi nói, chỉ tưởng tượng theo mô tả của người kia thôi đã thấy buồn nôn xanh mặt rồi.

“Chưa hết đâu, khi chết còn rất đau nữa chứ. Cậu sẽ trực tiếp đập tim gan phổ thận xuống đất, cảm nhận toàn bộ xương cốt trong người đùng cái vỡ nát, cổ cũng bị vặn đánh rắc một cái, tớ nghe nói không chết ngay đâu mà sẽ có mấy chục giây hấp hối, cảm giác đau đớn lúc khỏi phải nói chứ? Tóm lại là cực kỳ kinh khủng, khi xuống Minh Phủ cậu tính đem cả dáng dấp đó mà đầu thai hả? Tôi nói nè bạn học Trịnh, người ta có câu ‘Khi sống mà không thành công thì khi chết cũng nên chết vẻ vang một chút’, đến việc đi chết mà cũng thất bại thảm hại như vậy thì thà sống tiếp còn hơn!”

“Lý Dịch Phong, cậu câm miệng được không hả?” Thiên Vũ nghiến răng ken két, còn sợ Trịnh Sảng uất ức quá mà trực tiếp nhảy luôn thì bỗng nhiên cô ấy lại òa khóc nức nở, đoạn ngồi thụp xuống trở lại, cheo ma cheo meo trên bậu cửa sổ.

Oaoaoaoaoaoaoa………… Cô ấy cứ khóc nhè như con nít như vậy, nhưng điệu bộ lại không dọa người như lúc nãy nữa, đến mức Thiên Vũ dần dần lại gần mình cũng không gào lên bắt dừng lại mà cứ chuyên tâm mà khóc nức nở thôi.

“Oa…. Đến chết tôi cũng làm kém cỏi thế này, chẳng làm được việc gì ra hồn, tự tử cũng không có gan, tôi đúng là đồ vứt đi mà!” Cô ấy tiếp tục khóc, còn hiện tại Thiên Vũ đứng cách cổ chỉ vài bước chân nữa mà thôi.

“Bạn học Trịnh này, tớ… tớ không biết có thể giúp gì cho cậu, cũng không chắc rắc rối của cậu có thể được giải quyết hay không, nhưng nếu cậu tự tử ở đây thì rắc rối đó chắc chắn sẽ không được giải quyết. Cậu cũng nghe Phong nói rồi đấy, ách, nhảy xuống sẽ rất đau a… Đưa tay đây, tớ đỡ cậu xuống có được không?”

Trịnh Sảng ngước mắt lên nhìn người đối diện, sau đó rụt rè, chậm rãi đưa tay về phía trước nắm lấy tay cậu. Thiên Vũ mỉm cười với cô một cái, sau đó tiến đến gần hơn, để nữ sinh kia lấy đà nhảy xuống, hoàn hảo thế nào lại nhảy gọn vào trong ngực cậu, sau đó lại vì quá xấu hổ mà cứ đứng yên đó cúi gằm mặt thút thít thêm một lúc nữa.
Dịch Phong thấy cảnh tượng trước mắt thì nhíu mày bước tới bên Thiên Vũ nhưng cũng không nói gì thêm mà chỉ thầm lặng trao đổi ánh mắt với cậu, lúc này Thiên Vũ mới thấy người kia cũng đang thở phào nhẹ nhõm. Cậu dùng khẩu hình miệng nói với người kia ‘Cũng biết lo cơ đấy.’

Dịch Phong chỉ bĩu môi nhún vai, còn Thiên Vũ thì quay sang vỗ vai an ủi Trịnh Sảng một cách dịu dàng. Sau này cậu hỏi lại Dịch Phong tại sao lại dám dùng lý lẽ ấy để “khuyên nhủ” cô ấy, người kia chỉ cười hách một cái đáp, “Cậu không thấy tuy mặt mày tiều tụy nhưng tóc tai cô ấy vẫn sạch sẽ mềm mại, móng tay được cắt gọn, đi đứng lúc nào cũng đoan trang kín đáo sao? Chắc chắn là người cực kỳ để ý ngoại hình của mình và có lòng tự trọng cao ngất trời. Hơn nữa rõ ràng ý định tự tử là bồng bột thôi, đem cái cổ sợ nhất ra dọa sẽ thành công nhanh nhất!”

Lúc đó Thiên Vũ mới hiểu, kỳ thực người trước mặt mình chỉ giả ngốc giả cười cả ngày nhưng nội tâm lại khó đoán hơn bất kỳ ai, ngay đến những chi tiết nhỏ nhặt về một người không thân thuộc như vậy cậu ta cũng để ý kỹ càng.

Mười hai năm sau Thiên Vũ lại nghĩ, Phong à, cậu hiểu về người khác dễ dàng như vậy, nhìn thấu nội tâm họ nhanh chóng như thế, nhưng tại sao chuyện của bản thân cậu lại bế tắc như thế này chứ?

Rút cuộc nơi tớ đứng vẫn chưa đủ dễ nhìn để cậu để tâm hay sao?

.

(TBC)

[Lý Dịch Phong x Mã Thiên Vũ | AU] Năm Ấy

by Kao Rei

Longfic | T | Shounen-ai | Những nhân vật trong fic không thuộc về tôi.

Cũng post trên FB đến part 5 rồi nên sẽ up trên đây nhanh nhanh cho kịp tiến độ :)) Vì mỗi Part rất ngắn, từ 1 đến 4 trang nên mấy lần đầu mình sẽ up  2 part chập làm một ^^

10410763_406783576154752_7211021394358521628_nPoster by Yuki

~**~

Part 1 + Part 2

[ Khi chúng ta còn trẻ ]

Những ngày còn học cao trung, Mã Thiên Vũ vẫn thường đi học bằng xe bus.

Một ngày nọ, cậu tình cờ ngồi cạnh một nam sinh lạ mặt trên chuyến xe bus buổi xế chiều, người kia cứ gật gù cái đầu như muốn ngủ gật, mỗi lần bị đập thái dương vào cửa kính bên kia thì đều giật mình ngồi thẳng dậy, khuôn mặt xanh xao, chóp mũi đỏ ửng vì cảm cúm, đôi mắt mỏi mệt lơ mơ nhìn xung quanh, sau đó dừng lại trên người Mã Thiên Vũ.

Sau đó, cậu ta liền dùng chất giọng khản đặc tắc nghẽn của mình mà nói với người ngồi cạnh mình rằng, “Bạn gì đó ơi… Có thể cho tớ dựa nhờ một chút được không?”

Mã Thiên Vũ chỉ biết ngồi trơ ra tại chỗ trợn mắt nhìn đối phương, thầm nghĩ dạo này người ta thường nói trên xe bus hay xuất hiện yêu râu xanh lợi dụng các chị em gái, nhưng cậu đường đường là một nam sinh ngực lép, lấy gì để người kia lợi dụng? Không phải sẽ kì quái lắm sao?

Người kia đờ đẫn nhìn đối phương một hồi, chắc có lẽ cũng nhận ra lời nhờ vả của mình vô lý đến cỡ nào nên khoát nhẹ tay, “Thôi không có gì, cảm ơn cậu nhé.” Nói rồi liền mệt mỏi dựa đầu về phía cửa kính, đúng lúc đó xe lại đi qua một chỗ đường xóc làm mái đầu đen nẩy lên thêm phát nữa, cậu ta nhăn nhó nhắm nghiền mắt lại và hắt xì một cái rõ to, nếu là hái hoa tặc thì thực sự diễn rất đạt đấy.

Sau này Thiên Vũ thường nghĩ lại, nếu như ngày hôm ấy người kia không hỏi mình một câu ngớ ngẩn như thế, và nếu như lòng thương bao la của cậu không tràn về thì giữa bọn họ sẽ ra sao đây?

Thiên Vũ vẫn còn nhớ khi mình rụt rè kéo tay áo của người kia để cậu ta quay ra nhìn mình, đối phương đã ngạc nhiên đến mức độ nào.

“Này đằng ấy…” Thiên Vũ chỉ nói có thế, sau đó hơi cụp mắt xuống nhìn vai mình rồi nghiêng người thấp xuống một chút, ra hiệu cho nam sinh kia tự hiểu ý tốt của mình.

Lần đầu tiên gặp mặt, hai thiếu niên không hề quen biết đã tựa vào vai nhau ngủ một giấc ngon lành tới cuối bến, việc này kể ra chỉ sợ không ai tin mà thôi.

“Lý Dịch Phong này nợ cậu một bờ vai, sau này nhất định sẽ trả lại!”

Một lời hứa bâng quơ đầy vui đùa như vậy, lại trói buộc người ta cả đời.

 

 

~**~

Tôi gặp lại Lý Dịch Phong tại đám cưới của người con gái trước đây tôi từng hẹn hò.

Thật là trớ trêu làm sao, tôi trước khi đến đây chỉ nghĩ đến Tiểu Sảng mà không nhớ rằng mình có thể gặp lại người kia ở đây. Phải rồi, ba người bọn tôi vốn học chung một lớp cơ mà, những ngày cuối tháng mười hằng năm trước đây còn cùng nhau đốt lá khô ở sân sau mỗi dịp trực nhật, hiện tại một người lên xe hoa chẳng lẽ hai chàng trai năm đó lại không tới? Căn bản là đã quá nhiều năm qua đi, đến cả sức lực mà canh chừng sợ hãi sẽ gặp lại người kia cũng không còn nữa rồi.

Vì cùng thuộc nhóm bạn học cao trung nên chúng tôi được xếp ngồi chung một chỗ nhưng khác bàn. Giữa ánh sáng lộng lẫy lấp lóa nơi lễ đường, trông Dịch Phong còn đẹp trai hơn cả chú rể nữa. Thực ra trước đây tôi không thấy cậu ấy đẹp trai, nhưng từ khi không còn gặp nhau nữa, mỗi lần mở kỷ yếu ra xem lại ảnh, ánh mắt tự nhiên lại bị hút về phía người đó, bỗng dưng thấy người đó rất sáng, rất đẹp. Thế nhưng nếu ngày trước có thể nhìn cậu ấy thoải mái mà không sợ sệt gì thì nay, tôi chỉ sợ rằng nếu đánh mắt qua liếc trộm thì người kia sẽ bắt quả tang tôi mất. Càng như vậy mỗi lần hiếm hoi nhìn được cậu ấy một chút, tôi lại càng thấy cậu ấy cuốn hút hơn.

Lý Dịch Phong vẫn là Lý Dịch Phong của ngày xưa, là trung tâm giữa đám đông, là nụ cười bắt nắng khiến phái nữ xao xuyến, là giọng cười khiến bạn bè xung quanh vui vẻ nhiệt tình theo, trong mắt cậu ta dường như ai cũng là bạn, nhưng thực chất luôn tỏa ra một cảm giác cao ngạo kiêu hãnh giống như bản chất cố hữu vậy. Tôi từng nói, Phong à, cậu như vậy sau này đi làm công cho người ta sẽ bị ghét đó. Cậu ta lại hếch mặt cười đáp, Vậy thì không cần đi làm công cho ai là được rồi. Lúc ấy tôi mới nhận ra người đó khác biệt đến thế nào và chỉ thầm nghĩ, ừ đúng rồi, mình ngốc thật.

Trong đám cưới, mấy người bạn cùng bàn cỗ thi nhau trêu chọc tôi, hỏi tôi cảm giác ra sao khi người xưa giờ đã là hoa đã có chủ. Tôi chỉ đơn giản đáp lại, Cảm thấy rất mãn nguyện, coi như năm ấy tôi để cho cô ấy đá mình là một hành động rất trượng nghĩa, không thì làm sao cô ấy có cơ hội tìm được người tốt như vậy?

Đám cưới diễn ra ấm cúng và cảm động, khi cùng chú rể đi xuống chào hỏi tôi Tiểu Sảng cũng không xấu hổ hay mất tự nhiên gì, chúng tôi sau khi tốt nghiệp vẫn còn thường xuyên liên lạc với nhau, sau khi chia tay lại quay về làm bạn tốt, hiện tại trong lòng cả hai thứ tình cảm non nớt kia giống như một cơn mưa rào mát mẻ và vội vã, không còn gì để hối tiếc, không duyên không cớ để ôm lòng oán hận. Tôi vốn cho rằng con người ta trong mỗi khoảng thời gian nhất định đều cần đến một người để quan tâm và được quan tâm, khi Tiểu Sảng cần đến tôi nhất tôi đã ở bên cô ấy, hiện tại thời điểm ấy đã qua từ lâu, chúng tôi trở lại cuộc đời nhau với một loại quan hệ mới, chuyện đó cũng không phải không thể, chỉ cần trong lòng không quá nhỏ nhen với quá khứ là đều có khả năng.

Sau khi đám cưới kết thúc, mấy đứa con trai chúng tôi tạm biệt cô dâu chú rể và kéo nhau ra quán rượu gần đó nhậu một bữa quên trời quên đất, dù sao những dịp thế này còn đông đủ hơn cả họp lớp nữa. Suốt quãng đường cả bọn cùng nhau đi bộ cho đến khi đã yên vị trong quán, Dịch Phong đều đi cách xa tôi, cả hai đều không nói câu nào với nhau – đúng hơn là tôi cố tình tránh né cậu ấy còn người kia thì chẳng mảy may để ý, chỉ biết ôm vai bá cổ mấy chiến hữu xung quanh mình.

Quán rượu chúng tôi chọn không lớn, một gian phòng vừa đủ cho cả hội cùng ngồi quây thành một vòng tròn, vì tất cả đều ngồi bệt nên đầu gối phải co lại đến mức chỉ mới nhắm được một lúc thôi đã tê hết bàn chân rồi. Chúng tôi đều không còn là những đứa trẻ, chỉ còn hai năm nữa thôi là đã là những thằng đàn ông ba mươi tuổi, có người đã có vợ con, có người đã lên làm tới chức trưởng phòng. Thời gian trôi nhanh đến vậy, mà tôi thì vẫn chỉ là một nhân viên bình thường chưa lập gia đình, dường như so với một số người chưa thể nào lớn nổi. Ấy thế mà khi ngồi lại uống rượu cùng với nhau, tất cả bọn họ dường như không khác mấy so với những thanh thiếu niên mười mấy tuổi ngày đó, sốc nổi và hân hoan, nóng nảy và nhiệt tình, tựa như những con người chưa từng phải xách thùng đồ đạc ra khỏi công ty vì giảm biên chế, chưa từng phải cúi đầu nghe sếp mắng mỏ trước ánh mắt của tất cả những đồng nghiệp khác, cũng chưa từng bị vợ móc hết đến đồng lương cuối cùng cả. A Tường ngồi bên cạnh haha nói, Hôm nay chúng ta say hết mình đi, đằng nào tớ cũng phải nằm sô pha đêm nay rồi!

Tôi không phải người có tửu lượng tốt, mới chỉ uống được một lúc là đã thấy đầu óc hơi lâng lâng rồi, có điều khi say lại rất ngoan, thường chỉ… vạ đâu ôm đó, dựa đó rồi ngủ khì khì mà thôi, nhưng sáng hôm sau thảo não cũng đau đầu đến chết đi sống lại. Biết vậy và vẫn uống, con người quả thực rất buồn cười, biết trước việc mình đang làm vừa tốn thời gian lại chẳng đem lại kết quả tốt đẹp cụ thể gì nhưng vẫn nhắm mắt tận tưởng chút cảm giác sung sướng ở hiện tại, đó chính là được làm điều mình thích, cho dù nó hoàn toàn vô dụng đi chăng nữa.

Mắt bắt đầu mờ mịt, giọng nói người xung quanh cũng không nghe rõ nữa, trong đầu tôi bắt đầu xuất hiện rất nhiều tầng mây mù, cổ họng cay xè nóng rát còn chân tay lại lạnh buốt khiến cho cơ thể vô thức dựa vào thằng bạn bên cạnh muốn ngủ, ấy vậy mà mấy người xung quanh vẫn rót rượu không ngừng đưa đến bên miệng mình, bản thân lại vô thức đưa chén lên uống.

Khi đó chỉ mơ hồ nghe thấy một giọng nói xa vời lại quen thuộc, Đừng chuốc cậu ấy nữa, cậu ấy không uống được nữa đâu.
Người bạn đang ngồi cạnh tôi ôm lấy tôi cười sang sảng đáp lại, Không việc gì, vài chén nữa thôi, hôm nay mối tình đầu của cậu ta đi lấy chồng cơ mà! Chẳng lẽ lại để cậu ta không say bí tỉ đã về!
Ly rượu đưa đến miệng bỗng nhiên lại biến mất, tiếng đặt cốc xuống bàn cách một cái cũng rất xa xôi, sau đó có một bàn tay xốc lấy cơ thể tôi, kéo tôi ra khỏi vòng tay người bạn kia, Tôi đưa cậu ấy về trước đây.

Về ư? Tôi hơi chau mày, mắt vẫn nhắm nghiền. Tôi không muốn về, về với căn chung cư trống vắng với chỉ mình mình và con mèo nhỏ nuôi vụng nuôi trộm ư, tôi không muốn. Ít nhất là lúc này. Ít nhất là hôm nay. Nghĩ vậy tôi liền cố quẫy đạp chân tay tùm lum, đầu lắc quầy quậy và nói bằng cái giọng lè nhè, Tớ không muốn về, không muốn về, không muốn về!

Cậu say rồi. Có ai đó đáp lại.

Không muốn về… Buồn chán lắm…

Tôi cũng không biết mình rút cuộc có buột miệng thốt ra những lời đó hay không, chỉ biết sau đó quả thật không có ai lôi tôi về nữa. Tôi được đặt nửa nằm nửa ngồi ở một góc phòng, được tựa vào một chỗ rất êm ái lại rất vững chắc, có một cánh tay vòng qua sau lưng tôi kéo sát hai cơ thể vào một chút cho ấm áp, và cả cảm giác mềm mại của chiếc áo măng tô đang được khoác lên ngực mình.

Sau đó tôi có mơ một giấc mơ chóng vánh, đó là khi tôi mở mắt ra lại nhìn thấy đường hàm nghiêng nghiêng của Dịch Phong bên cạnh mình, cậu ấy cho tôi mượn một bên vai, ánh mắt thâm trầm khó nắm bắt lẳng lặng nhìn tôi chăm chú.

Tôi nhíu mắt nhìn người kia, thì thầm gọi tên cậu ấy, Phong à…

Người kia không đáp lại tôi mà chỉ đưa tay kéo chiếc áo khoác lên cao hơn, che phủ cả vai tôi. Thấy người kia vẫn thật đáng ghét không chịu trả lời mình, tôi lại tiếp tục lẩm bẩm. Phong à, cậu thật đáng ghét…

Sau đó thì mí mắt lại nặng trĩu, tôi không kìm được tiếp tục gục xuống vai người kia mà ngủ thiếp đi.

Chỉ là, trong khoảng khắc cuối cùng trước khi bóng tối chiếm trọn tâm trí, tôi dường như nghe được chất giọng lành lạnh của người kia vang lên bên tai, vừa dịu dàng lại vừa cay đắng.

Cậu ghét tớ đến mức ấy sao, Tiểu Vũ?

Cậu ghét tớ đến mức ấy sao?

Câu hỏi ấy dường như tôi đã không thể trả lời.

Tôi có thể không nhỏ nhen với quá khứ của mình và Tiểu Sảng, có thể thành tâm mà chúc phúc cô ấy bên người mới, có thể tự tin mà bắt đầu một mối quan hệ mới với người con gái ấy chỉ sau vài năm ngắn ngủi.

Nhưng với Dịch Phong, có lẽ… tôi vẫn còn quá ích kỷ rồi.

 

 

(TBC)

 

 

[CKKD – Bách Lý Đồ Tô x Lan Sinh] Thanh thanh lam lam

by Kao Rei 

Thanh thanh lam lam

10599152_726068934105572_7589129855831772680_n

 

 


Ngày ấy Bách Lý Đồ Tô hai ngày chẵn thì một ngày lẻ sẽ bị thương, trên con đường bọn họ đi luôn phải trừ yêu diệt quái, khắp nơi trên mình hắn không có chỗ nào là không xây xát.

Có một lần, hắn vì bảo hộ Phương Lan Sinh mà lòng bàn tay cầm kiếm bị kiếm khí đào sâu thành vết hằn không nhỏ, tuy không chảy máu nhưng mỗi lần bị vật khác chạm vào là đều xót đến đau nhức lên tận đầu óc. Lan Sinh thấy vậy, liền kéo hắn lại một chỗ, dùng chân khí của mình làm vết thương của hắn dịu lại và xoa thuốc. Nhưng bọn họ đang đi giữa rừng núi hoang vu, hành trang lại bị cướp mất hết. Lan Sinh nghĩ không còn cách nào thì liền đưa tay rút dây vấn tóc của mình xuống, từng lọn từng lọn tóc đen nhánh mềm mại buông xuống ôm lấy hai má cùng bờ vai y.

Đồ Tô đứng trước mặt y, chứng kiến cảnh tượng này chỉ biết ngẩn người trưng ra bản mặt vô cảm thường ngày.

Lan Sinh dùng dây vấn tóc băng bó vết thương mảnh kéo dài ngang bàn tay Đồ Tô, sau đó còn cố tình trêu chọc hắn mà thắt nơ con bướm. “Mặt gỗ, coi vậy cũng hợp với ngươi lắm!” Sau ngước nhìn Đồ Tô cười cười, tóc mái mềm như tơ rủ xuống đuôi mắt y.

Bách Lý Đồ Tô thấy vậy vô thức đưa bàn tay bị thương của mình lên, nhẹ vuốt những sợi tóc ấy sang một bên, nhìn đuôi mắt kia cong lên tựa cánh hoa anh đào, giọng điệu của người đối diện vẫn liến thoắng mà trong trẻo, “À không cần để tâm, ra khỏi đây bổn thiếu gia sẽ đi tìm cột tóc mới!”

Sau đó… Quả nhiên Lan Sinh rất nhanh quên đi chuyện ấy, bởi vì bọn họ còn trải qua rất nhiều chuyện rắc rối khác.

Một nhóm bát nháo, yêu tinh có, con người có, nửa yêu nửa người cũng có, một mảng nào đỏ nào đen nào xanh nào vàng… Bọn họ giống như ngày nắng cũng tựa như đêm mưa, cùng cười cùng khóc cùng bi ai cùng hạnh phúc.

Sau đó, Bách Lý Đồ Tô liền tặng cho Phong Tình Tuyết một bức tượng đất thay cho lời đính ước lặng thầm, quay về Thiên Dung Thành giải phong ấn, cuối cùng tận dụng ba ngày cuối cùng của đời mình ở bên những bằng hữu thân thuộc, ở thị trấn ven biển kia sinh hoạt vui vẻ như thể không có chuyện gì xảy ra.

Cho đến ngày thứ ba, ăn xong bữa cơm tối cuối cùng trước khi lên đường tới Bồng Lai, Phương Lan Sinh kéo tay Bách Lý Đồ Tô vào phòng y, cười cười vô tư mà nói.

“Lại đây, để ta xem ngươi.”

“Xem cái gì?” Đồ Tô cúi nhìn người trước mắt, thấy y tiến đến trước mặt mình, hai tay đặt lên ngực hắn làm toàn thân người mặt gỗ kia đông cứng cả lại. Sau đó Lan Sinh giả bộ nhăn nhó chun cả mũi lại, trách móc đối phương:

“Ngươi xem, áo ngoài của ngươi đã rách hết cả rồi, còn bị bục vải lung tung nữa, mới thiếu ta mấy ngày thôi mà đã thành dạng này?”

Lan Sinh nắm chặt ngoại sam của Đồ Tô, trong mắt y từ từ ánh lên một lớp nước mờ mờ. Y hít một hơi thật sâu, sau đó ngẩng đầu nhìn đối phương. “Cởi ra đi, ta sửa lại cho.”

Cởi ra đi, ta sửa cho. Câu nói này Bách Lý Đồ Tô đã nghe rất nhiều, rất nhiều lần.

Trong quá trình bọn họ chu du khắp nơi, đánh quái trừ ma, quần áo Đồ Tô đã biết bao nhiêu lần trở thành một tấm giẻ lau nhà rách rưới, cũng vì mưa giông gió bão mà sờn vai bung chỉ khắp nơi. Phong Tình Tuyết không biết nấu ăn càng không biết may vá, những chuyện này trước nay đều do một tay Lan Sinh lo lắng. Cho dù y nói y chỉ đang ban ơn cho cái đầu gỗ đáng thương kia thôi, thế nhưng dáng điệu mỗi lần người kia cặm cụi may vá từ lâu đều đã khăc trong lòng Đồ Tô, chuyên chú như thế, dịu dàng như thế.

“Mặt gỗ, ngày trước ta còn thêu cho ngươi một cái túi nhỏ ở mặt trong lý y đúng không? Ngươi có dùng đến không đấy?” Lan Sinh vẫn chăm chú nhìn vào mũi kim chỉ trên tay mình, thuận miệng hỏi người ngồi cạnh.

Bách Lý Đồ Tô hơi chớp mắt rồi đưa tay chạm nhẹ lên ngực, khẽ gật đầu. “Có dùng.”

Những chuyện vô cùng nhỏ nhặt thôi thực ra người kia cũng vẫn nhớ. Cho dù ngày thường chạy nhảy lung tung, líu la líu lo như một hài tử nhiều chuyện nhưng cũng có những lúc, Phương Lan Sinh giống như một mặt nước êm ả chảy qua cuộc đời Bách Lý Đồ Tô. Trên đời hóa ra lại có nhiều loại hạnh phúc như vậy, hắn lại chọn loại hạnh phúc đơn giản nhất, đó là âm thầm ở bên ngắm nhìn người ấy sống một cuộc sống bình an hạnh phúc.

Cho dù trong lòng y hắn không phải mãi mãi, trong lòng y hắn chẳng thể trở thành cả thế gian này, cũng không sao… Hắn vĩnh viễn sẽ không đưa tay ra, bởi vì hắn không thể bảo hộ người kia cả đời, chỉ có thể làm một phần ký ức nhỏ nhoi mà sau này nghĩ lại, Lan Sinh sẽ chỉ cảm thấy thương xót và đau lòng mà thôi.

Hắn nhìn người kia ngồi bên ánh đèn vàng cam ấm áp, đầu hơi nghiêng nghiêng, ánh mắt ấm áp nhìn từng đường kim mũi chỉ được tạo nên từ chính bàn tay mình, trong đáy mắt cố tỏ ra ráo hoảnh mấy ngày nay lúc nào cũng ẩn ẩn nước. Như thể muốn khóc ra mà không được, muốn nói lời từ biệt mà không nỡ. Mà hôm nay, cũng chỉ tranh thủ chút thời gian này để thể hiện sự quan tâm với Đồ Tô.

Coi như là, lần quan tâm cuối cùng.

Vá xong áo, Lan Sinh kêu Đồ Tô đứng lên mặc lại, sau đó còn đưa tay vuốt vạt áo thật chỉnh chu cho hắn, lúc này giọng y đã hơi khàn khàn nên chỉ nói nhanh một câu, “Chỉnh chu lắm rồi, ngày mai lên đường… không lo gì nữa.” Nói rồi y liền vội quay nhanh đi, cố tỏ ra bận rộn mà thu dọn kim chỉ trên bàn.

Bách Lý Đồ Tô không kìm chế được lòng mình trong khoảng khắc ấy, đến khi hắn nhận ra thì đã thấy bản thân đang tiến đến ôm lấy người kia từ phía sau mất rồi.

“Mặt gỗ…?” Lan Sinh hơi giật mình muốn quay lại nhìn người kia nhưng lại bị hắn cản lại.

“Đừng quay lại.” Đồ Tô cúi gằm mặt, hắn đặt đầu mình lên bờ vai mảnh khảnh của đối phương, nhắm chặt mắt để cảm nhận mùi phong lan thoang thoảng trên cơ thể đang áp sát lấy ngực mình. Tay hắn vòng ra phía trước ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn rồi siết chặt, ngoài ra, cái gì cũng không nói nữa.

Bách Lý Đồ Tô lẳng lặng đứng, Lan Sinh cũng trầm mặc theo, không đẩy ra, cũng không lên tiếng, chỉ là hơi thở ấm nóng phập phồng trên cổ y đây có lẽ chỉ ngày mai thôi… sẽ không còn nữa.

Không còn nữa. Mất đi. Mãi mãi.

“Mặt gỗ…” Lan Sinh khẽ khàng lên tiếng. “Ta…”

“Ta xin lỗi.” Bách Lý Đồ Tô bỗng dưng cắt lời.

“…”

“Xin lỗi ngươi.” Hắn thì thầm, trong giọng nói trầm ổn kia có vài phần thổn thức đắng nghẹn. “Xin lỗi ngươi. Xin lỗi ngươi.”

Xin lỗi ngươi, đến cuối cùng, vẫn chẳng thể cho ngươi bất cứ thứ gì kể cả một lời khẳng định.

Ngươi không nên biết, vĩnh viễn không nên biết.

Hắn ôm y từ phía sau, vừa dịu dàng vừa cố chấp.

Cố chấp, hệt như việc ngày mai đi vào chỗ chết rồi mà hôm nay vẫn lo việc vai áo bị đứt chỉ vậy… ha…

“Mặt gỗ, ta cũng xin lỗi ngươi.” Lan Sinh nhẹ khịt mũi, chớp mắt liên tục. “Rút cuộc tất cả những gì ta làm được cho ngươi, cũng chỉ là giúp ngươi vá một mảnh áo. Ta chỉ nghĩ… mai ngươi đi rồi…”

Cho dù làm ma, ta cũng sợ ngươi sẽ làm một con ma rách rưới.

Sợ ngươi lên đường một mình, không có Tình Tuyết, không có bọn ta mà lại còn như thế, sẽ rất lạnh lẽo. Rất tủi thân.

“Không sao. Như thế này đã là… rất tốt rồi.”

Phương Lan Sinh rơi nước mắt.

Y từ bé tới giờ đã mất đi rất nhiều thứ, lần nào cũng hồ nháo khóc loạn lên muốn tìm về bằng được, duy chỉ có lần này là không kêu gào thảm thiết nữa. Bởi vì dù có than trời than đất, y biết rõ mình cũng không tài nào tìm lại được.

Sau đó… người luôn vận lam y kia mất đi cả nụ cười ngây ngô, ánh mắt luôn trong vắt lấp lánh nhìn Bách Lý Đồ Tô, một thân đơn bạc nhạt nhòa quay về cố hương. Lúc rời đi y có nhiều đồng bạn như thế, lúc quay về đương nhiên lại chỉ có một mình.

Bụi lam mờ mắt, hoang hồn tiêu tán, mỗi người một phương.

Sâu thẳm trong tâm tư, Lan Sinh mơ hồ hiểu được rằng một phần con người của mình, một phần mà y vẫn cho rằng vĩnh viễn sẽ không thay đổi… đã chết mất rồi.

Chết theo… một vị bằng hữu cũ, đã không còn muốn nhớ về nữa.

~**~

Nhiều năm trôi qua, Phong Tình Tuyết một thân nữ nhi vẫn chu du khắp bốn phương trời để đi tìm cách cải tử hồi sinh cho một người.

Nàng vẫn một mực mang theo những đồ vật cuối cùng của hắn đựng trong tay nải, ngoài đôi tượng người đất hắn cùng nàng nặn ra, những thứ còn lại như bộ y phục đỏ sậm, chiếc vòng cổ điểm lông vũ cùng với đai lưng của Đồ Tô nàng đều không dám mở ra nhìn lại lần thứ hai. Chỉ cần nhìn thấy những vật đó, trái tim Tình Tuyết sẽ đau đớn không thôi, nhớ mong đến mức nước mắt chỉ trực chảy dài.

Một ngày nọ, tay nải bị thủng một chỗ, Tình Tuyết mới đành lấy đồ ra ngồi vá lại tay nải, sau đó không kìm lòng được mà đưa y phục đã sờn bạc của Đồ Tô lên ôm vào lòng, cố gắng tìm kiếm dù chỉ một hơi ấm của người xưa.

Nàng dịu dàng đưa tay men theo những vết sờn trên vạt áo, sau đó suy nghĩ thế nào mà quyết định cầm lấy kim chỉ trên bàn, tỉ mỉ ngồi sửa lại từng chút từng chút một trên tấm áo cũ. Tình Tuyết vốn không giỏi nữ công gia chánh, quần áo thường ngày của Đồ Tô nàng cũng không quá để tâm chuyện chăm sóc cũng là vì bọn chúng bình thường nhìn cũng tốt lắm. Bây giờ trải qua thời gian dài, chúng đã cũ như vậy rồi, thật là đáng thương.

Tình Tuyết giở mặt trong của lý y ra, nàng men theo lớp vải lót mềm mềm, bỗng dưng tìm được bên trong có khâu một chiếc túi nhỏ trước ngực, miệng túi rất bé lại kín. Thời đó, nữ nhân khi may áo cho phu quân thường may thêm cái túi như vậy để phu quân thuận tiện để đồ. Lạ lùng ở chỗ, bên trong túi dường như có thứ gì đó bằng vải mềm mềm, nếu không sờ kỹ thì khó có thể thấy được. Tình Tuyết nhón tay vào phía trong, cẩn thận lôi ra được đồ vật nọ.

Là một mảnh dây vấn tóc màu thanh lam.

Thanh thanh lam lam, thuần khiết mềm mại, nhu thuận như nước, thoáng chốc đã bạc màu.

Trong lành như vậy, quen thuộc như vậy, thế nhưng lại khiến Tình Tuyết bàng hoàng rơi nước mắt.

.
.

.

Vào một ngày rất xa xôi nào đó, khi Phong Tình Tuyết gặp lại Phương Lan Sinh, trong ánh mắt của nàng chính là nỗi đau âm ỷ và cảm giác không biết nên khóc hay nên cười.

Nàng đưa ra mảnh dây tuy đã bạc màu nhưng tuyệt đối không một điểm sờn xước, hẳn là người mang nó theo mình đã giữ gìn nó cẩn thận lắm.

Nàng nói, Lan Sinh, ta trả ngươi.

Phương lão gia nghiêng nghiêng nhìn sắc màu nhạt nhòa trong tay nàng, y nhíu mi rồi chớp mắt hỏi, Đây là cái gì vậy?

Tình Tuyết không có trả lời, nàng trả lời không nổi. Nàng chỉ cười nhẹ mà đáp, Ta đã giữ thứ này lâu đến thế, rút cuộc cũng chẳng để làm gì. Thứ đã không thuộc về ta thì mãi mãi sẽ không thuộc về ta, ta phải trả nó về cho chủ nó thôi.

Nói rồi nàng để lại di vật, xoay người rời đi bất chấp tiếng gọi của người phía sau lưng. Y nói với theo Tình Tuyết, Ngươi đi vội vậy sao, ngày mai là lễ thành thân của Thấm Nhi ngươi không ở lại dự được sao?

Tình Tuyết chỉ lắc đầu mà không quay lại nhìn Lan Sinh. Nàng làm sao nói với y rằng nàng đang vừa ghen tị vừa trách cứ y nhiều lắm?

Tượng đất người ấy nặn xong liền tặng nàng, nói nàng hãy giữ cả đôi mà không một tia lưu luyến. Nàng vẫn cho rằng, là do hắn muốn đôi tượng ấy giống như bọn họ có thể được ở bên nhau. Nàng vẫn cho rằng, đó là hắn tặng cho nàng tượng đất như lời ước hẹn của chốn U Đô.

Nàng căn bản vẫn không hiểu, đối với người kia, yêu thương chính là cố chấp giữ lại hình bóng của ái nhân cho riêng mình.

Nàng căn bản là không thể quay lại nhìn Lan Sinh, cái con người đang sống hạnh phúc viên mãn, con cháu đầy đàn kia lấy một lần.

Nàng căn bản là muốn nói, Tô Tô à, sao huynh lại ngốc như vậy?

Bản thân cả cuộc đời không sở không cầu, trong lòng luôn tâm niệm đến một ngày không xa mình sẽ từ biệt trần thế. Bản thân huynh, vốn không muốn người ta sẽ vì tấm chân tình của mình mà lưu luyến khổ sở, vậy hà cớ gì bản thân huynh lại phải cố chấp như thế?

Huynh xem, huynh hồn phi phách tán như vậy mà vẫn nâng niu một mảnh dây thanh lam bên ngực trái mình như thế.

Còn người còn sống, vốn đã quên đi hết thảy rồi.

Bao nhiêu ưu tư, bao nhiêu lặng lẽ…

Đổi lại có được gì hay chăng?

Từ đó trở đi, Phong Tình Tuyết chấp nhận không trải qua đầu thai, chấp nhận đi khắp nẻo tìm Bách Lý Đồ Tô trở về, nhưng cũng không còn mặc niệm sau này sẽ cùng hắn một chỗ nữa.

Cũng từ đó trở đi, nàng không bao giờ quay lại chốn Cầm Xuyên.

Ngay cả nhiều năm sau, khi từ nơi ấy truyền về tin cố nhân đã yên lòng tạ thế, nàng cũng không quay lại từ biệt lấy một lần.

Nàng nào có biết, Phương lão gia trước khi ra đi đã nói với Thấm Nhi của hắn rằng, Vấn tóc cho ta bằng mảnh lụa thanh lam ấy.

Thấm Nhi hỏi y, Tại sao lại dùng đồ đã cũ kỹ đến như vậy?

Y liền mơ màng cười mà nói, Ta mang nó tới bên kia gặp hắn.

Nếu như lỡ hắn lại bị thương, ta lấy gì băng bó cho hắn bây giờ?

Giữa không gian sương khói mờ ảo, liễu xanh biếc nhẹ nhàng đung đưa như múa, Phương Lan Sinh trở lại tuổi đôi mưa lam sắc, mơ hồ cảm thấy thật cô đơn.

Y lo lắng nhìn quanh, chớp mắt một cái liền cảm nhận được có một đôi bàn tay ấm áp vòng từ phía sau ôm lấy eo mình, kéo lưng y áp lên ngực hắn. Bao nhiêu cô đơn kia bỗng nhiên tan ra nhưng suối chảy về nguồn.

Người ấy ôm lấy y, vừa dịu dàng, lại vừa cố chấp.

Mặt gỗ, ngươi chờ ta có lâu không?

Người kia chỉ lẳng lặng lắc đầu, trong đôi mắt đen láy ánh lên tia ấm áp lạ kỳ.

Chỉ cần là ngươi, ta đều chờ được.

Lan Sinh.

.

 

 

 

 

 

(Hoàn)

 

.

RR’s note: Không biết tương lai có tiếp tục viết Tô Lan nữa k, tạm thời cảm giác đây là kết thúc cho chuỗi đoản văn là ổn rồi… Từ hồi Diệp Hạ Sơn mình đã nghĩ có lẽ nên kết ở đó, nhưng thực ra Thanh Thanh Lam Lam được viết từ rất lâu rồi, khoảng hơn 1 tháng trước nhưng hôm qua mới lôi ra sửa sang lại, viết thành một đoản văn hoàn chỉnh, là kết thúc đẹp cho bọn họ. Trên đời này có rất nhiều loại tình cảm rất khó để nói ra, giống như hơn 20 năm nay mình chưa nói một câu yêu nào với mẹ mình cả vậy, cũng chưa từng tỏ tình với người mình thích. Hiện tại cảm thấy có chút hối hận rồi, mình nghĩ rằng Tô Lan cũng vậy, hi vọng rằng bọn họ sau khi đến thế giới bên kia có thể hoàn thành nốt câu chuyện của mình ^^