[Kurodachi from “Cherry Maho”] Ba Trăm Sáu Mươi Bước

Ba Trăm Sáu Mươi Bước

a fiction by Kao Rei

About Kurosawa Yuichi x Adachi Kiyoshi from “Cherry Maho”.

Rating: K

Tiny notes: Nếu có thể, hy vọng bạn có thể nghe “Phong cảnh đời này đều liên quan đến em” của Lão Phàn Cách Vách khi đọc câu chuyện nhỏ này.

“Để lên được đến đền thờ Ikaho, mỗi người đều phải leo ba trăm sáu mươi bậc cầu thang đá.

Để đi được đến nơi sâu nhất trong trái tim một người, đôi khi còn mất nhiều bước chân hơn thế.”


~**~

.

Khi những cơn mưa rào lớn nhất của mùa hạ gõ lên thềm cửa căn hộ của Adachi, cũng là khi cậu quyết định sẽ cùng Kurosawa về nhà mình ở Gunma một chuyến.


Thực ra Adachi đã nghĩ đến chuyện này từ lâu. Tuy rằng hai người đã ở bên nhau được hơn nửa năm nhưng Adachi chưa bao giờ đưa Kurosawa về quê cùng, cho dù chính bản thân cậu cũng rất mong mỏi điều ấy. Mặc dù vậy, bất chấp việc Kurosawa không hề nói ra vì lo lắng đối phương chưa sẵn sàng, trong lòng Adachi vẫn hiểu rõ rằng anh mong chờ được gặp gỡ gia đình cậu nhiều đến nhường nào. Trùng hợp làm sao khi ngày hôm nay, dì của Adachi lại gọi lên hỏi cậu tại sao lâu rồi không về thăm nhà đúng vào cái tuần cả hai được nghỉ Thứ Bảy. Khi cậu nhận cuộc điện thoại ấy thì Kurosawa đang ngồi ngay bên cạnh, và mặc cho đã nghe thấy tất cả nhưng người kia vẫn giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, anh chỉ hướng về phía cậu nở một nụ cười gượng gạo cho dù trong lòng chắc hẳn đang mong mỏi rất nhiều.


Chẳng thể chần chừ được nữa, Adachi phải quyết định thôi. Và đúng như dự đoán, khi cậu mới chỉ ậm ừ ngỏ lời rủ người kia cùng mình về Gunma cuối tuần này, anh đã vui mừng tới mức hỏi đi hỏi lại “Thật sao?”, “Được chứ?”, “Em chắc không?” đến mấy lần, hơn nữa còn cao hứng đến mức năn nỉ Adachi đồng ý cho hai người nghỉ phép thêm một ngày nữa để chuyến đi thêm phần trọn vẹn.


Thế là vào một ngày hạ trong vắt, bọn họ rốt cuộc cũng lên đường về Gunma, bắt đầu kỳ nghỉ dài ba ngày của mình.


Thành phố nơi Adachi sinh ra là một nơi yên bình và gần gũi với thiên nhiên. Ngôi nhà nhỏ của cậu được xây theo kiểu truyền thống với mái ngói kawara và một khoảng sân xinh xắn bao quanh, nằm gọn trên một con đường hẹp gần núi Haruna và sát ven những con đê thoai thoải. Khi hai người vừa xuống xe thì đã thấy một người phụ nữ trung niên gầy guộc đứng đón sẵn ở ngoài cổng, nụ cười dịu dàng của bà khi nhìn thấy Adachi như thể làm bừng sáng lên cả khoảng trời mùa hạ sau lưng. Mẹ của Adachi – bà Sanae, là một người phụ nữ dịu dàng và hiền lành đúng như trong tưởng tượng của Kurosawa. Giờ đây anh đã hiểu nụ cười xinh đẹp và tính cách mềm mại như nước của Adachi là do di truyền lại từ ai rồi.


Về phần Sanae, mặc dù đã được Adachi báo trước nhưng bà vẫn rất bất ngờ khi con trai mình dẫn về nhà một “đồng nghiệp” vừa cao lớn, vừa lịch lãm lại đẹp trai và ngoan ngoãn đến mức vô thực. Ngoài Tsuge ra thì đây là lần đầu tiên bà được con trai giới thiệu cho một người bạn của cậu, hơn nữa hai cậu trai còn làm cùng công ty suốt bảy năm mà đến gần đây mới bắt đầu thân thiết với nhau. Từ khi hai người xuống khỏi taxi, Sanae đã để ý thấy cậu trai tên Kurosawa kia thản nhiên cầm hết hành lý của cả mình lẫn Adachi trên tay, kiên nhẫn đi phía sau con trai mình, chờ Adachi chào mẹ xong rồi mới đến trước mặt Sanae và cúi gập người thật sâu, giọng cậu vừa lễ phép, vừa trầm ấm nhẹ nhàng, lại không hiểu vì sao hơi run nhẹ.


“Con chào bác, con là Kurosawa Yuichi. Con rất hân hạnh khi được tới thăm nhà mình ạ.”


Sanae mỉm cười và cúi chào đáp lại, trong lòng âm thầm ngạc nhiên thêm lần nữa. Sao một cậu trai ba mươi tuổi lại vừa có thể nhìn đĩnh đạc đến hoàn hảo, vừa có chút dễ thương mềm mại đến thế này nhỉ? Từ nụ cười có phần hơi căng thẳng và hồi hộp cho đến ánh mắt ánh lên sự phấn khởi kia, không hiểu sao tất cả những điều ấy lại khiến bà bất giác nảy sinh trong lòng một niềm hảo cảm và bao dung kì lạ dành cho chàng trai này.


Vẫn chưa dừng lại ở đó, Sanae còn ngạc nhiên hơn nữa khi một chàng trai thoạt nhìn mạnh mẽ, nam tính như Kurosawa lại xông xáo vào tận bếp để giúp mình chuẩn bị bữa trưa một cách vô cùng thành thạo và khéo léo. Giá mà Adachi được nhìn thấy vẻ mặt của mẹ mình khi chứng kiến người kia thoăn thoắt cho đường vào trong bát trứng khi làm tamagoyaki cho Adachi mà không cần phải hỏi ý kiến bà, chắc chắn cậu sẽ không biết nên khóc hay nên cười mất.


Trong bữa ăn, Kurosawa vui vẻ trò chuyện với cả bà Sanae và dì ruột của Adachi – người hiện đang sống cùng mẹ cậu, mà chủ đề suốt cả tiếng đồng hồ của bọn họ chỉ xoay quanh mình Adachi từ đủ “thói hư tật xấu” cho đến những kỷ niệm ngày bé xấu hổ nhất của cậu, khiến cho Adachi chỉ muốn kiếm cái lỗ nào chui xuống luôn cho rồi. Mẹ của Adachi có một tính xấu đó là bất kể ngày thường dịu dàng nho nhã đến thế nào đi nữa thì mỗi khi có người hỏi về Adachi, bà sẽ hứng chí bừng bừng mà kể chuyện không biết ngày đêm. Khổ nỗi con trai bà lại là một người mờ nhạt đến mức không thể mờ nhạt hơn, vì vậy không phải lúc nào bà Sanae cũng tìm được một “cạ cứng” để trút bầu tâm sự như Kurosawa đây.


“Hóa ra Adachi ngày bé cũng nghịch ngợm không thua ai ha ~”. Kurosawa tủm tỉm cười, liếc mắt nhìn đối phương khi chỉ còn hai người đứng rửa bát trong căn bếp nhỏ xinh. “Còn dám vặt trộm cà chua vườn hàng xóm để tặng cho con gái nhà người ta nữa cơ đấy!”

Adachi ngượng chín cả mặt nhưng vẫn cố bĩu môi thở dài đầy tiếc nuối. “Nhắc lại làm gì cơ chứ, dù sao thì sau đó vẫn bị Maru-chan từ chối đấy thôi?”


“May là Adachi bị từ chối, nếu không thì người khác làm gì còn cơ hội chứ?” Kurosawa vừa nói vừa cố tình cọ nhẹ khuỷu tay vào tay đối phương khiến cậu thoáng giật mình, len lén đưa mắt về phía mẹ và dì đang ngồi ngoài phòng khách, lòng thầm cầu nguyện cho không ai phát giác ra điều gì bất thường giữa hai người họ.


Buổi chiều hôm đó, dưới sự hăng hái đến mức cứng đầu của Kurosawa, bà Sanae cuối cùng cũng chịu đầu hàng, đồng ý cho Adachi giữ thang giúp để người kia trèo lên sửa lại mấy tấm mái ngói đã bị bão lật tung từ mấy tuần trước. Nhìn từng động tác thành thạo của Kurosawa, Adachi thầm nghĩ tại sao con người này cái gì cũng làm được hay vậy? Người kia với gương mặt lấm lem mồ hôi vừa nhận cốc trà từ tay cậu vừa tươi cười đáp lại, bố anh vốn là một người rất nghiêm khắc, là con trai của một người như vậy mà không biết sửa mái nhà thì anh sớm đã bị vụt gãy chân từ lâu rồi.


Adachi nghe vậy thì cảm thấy hơi chột dạ. Một người bố như vậy… nếu như biết mình có một cậu “con rể” hậu đậu ngốc nghếch như Adachi đây thì sẽ cảm thấy thế nào nhỉ? Nghĩ đến đây không hiểu sao mặt Adachi lại đỏ gay như gấc khiến cho Kurosawa lo cuống lên tưởng cậu bị say nắng, bắt cậu phải vào nhà ngồi cho bằng được còn để mình anh làm tiếp.


Adachi bĩu môi thầm thở dài. Là em lỡ say cái khác chứ nào phải say nắng chứ?


Sau khi sửa mái nhà xong xuôi, hai người tắm gội qua rồi cùng mẹ và dì của Adachi ngồi ở hiên nhà uống trà và ăn dưa hấu. Kurosawa bổ dưa hấu rất thành thạo, từng miếng từng miếng một cắt ra thật đẹp mắt đưa tới trước mặt ba người còn lại. Adachi pha trà cũng rất ngon, cậu biết rõ mẹ mình thích uống trà ấm kể cả vào mùa hè, tuy nhiên vẫn không quên lấy thêm vài viên đá thả vào cốc của Kurosawa. Sanae vừa nhấp trà vừa lặng lẽ nhìn con trai mình tươi cười rạng rỡ như một bông hướng dương ở bên cạnh, chứng kiến cậu vươn tay lau đi một vệt nước dưa hấu rơi trên cằm của Kurosawa một cách thật tự nhiên, trong mắt người mẹ nọ là vô vàn ý vị khó nói.


Bởi vì buổi chiều của ngày hè rất dài, nên Sanae bắt Adachi phải sắp xếp lại phòng riêng của mình trước khi quay trở lại Tokyo vì nó quá nhiều đồ đạc linh tinh. Như một lẽ đương nhiên, cậu bạn thân của con trai bà cũng xung phong giúp sức.


Phòng riêng của Adachi ở nhà không khác phòng ngủ của cậu ở Tokyo là bao, cũng có một chiếc giường đơn nho nhỏ, một cái tủ quần áo, một cái giá gỗ lớn chứa đủ thứ linh tinh trên đời, và một khung cửa sổ lấp lánh ánh sáng sát bên bàn học để vô vàn các loại bút vẽ cùng những xấp giấy A4 chất chồng lên nhau. Kurosawa cùng Adachi ngồi xếp bằng trên sàn gỗ, bắt đầu dọn dẹp từ giá để đồ của cậu. Hóa ra những thứ Adachi không còn chỗ để chứa trong căn hộ ở Tokyo thì cậu sẽ khuân về đây, từ những bộ manga cũ mèm mà không ai còn đọc nữa, những mẫu văn phòng phẩm mà công ty đã ngưng sản xuất từ nhiều năm nay, các loại chặn giấy mà nếu đếm kỹ sẽ đủ hình của mười hai con giáp, đến những quyển lịch treo tường với đủ họa tiết đáng yêu mà dĩ nhiên đã không còn sử dụng được… Càng dọn Adachi càng thấy bừa hơn, nếu khuân hết số đồ vô tác dụng này đi “thủ tiêu” thì khéo phải thuê cả một chiếc xe tải mất.


Kurosawa, mặt khác, dường như rất thích thú với công cuộc khám phá kho tàng cổ vật này của người kia. Mỗi lần tìm thấy một thứ gì đó nhìn kỳ quặc, anh sẽ lầm bầm “Dễ thương quá ~”, “Hóa ra Adachi thích cái này!” rồi cẩn thận lau chùi qua và chọn một chỗ phù hợp để xếp lại.


“Adachi cũng thích mấy thứ này à?” Kurosawa từ đâu lôi ra được một chiếc máy radio mini hình vuông, nom cổ điển nhưng lại có chút dễ thương. Adachi nhìn nó một chút rồi cười lên khanh khách.


“Ồ, hóa ra là nó ở đây!” Cậu đón lấy máy radio từ tay người kia. “Đây là quà sinh nhật năm kia của Tsuge tặng em, cậu ta ít khi tặng quà lắm nên em đã rất bất ngờ, thế rồi không hiểu để thế nào mà bẵng đi rồi không tìm thấy nữa. Không biết nó còn chạy được không nhỉ?”


Kurosawa lắc đầu cười, đoạn ra hiệu cho Adachi đưa cái máy lại cho mình khi thấy cậu loay hoay không nhớ khởi động lại nó như thế nào. Sau khi được cắm điện và bằng vài thao tác của Kurosawa, cái máy phát ra vài tiếng rè rè rồi bắt được sóng một đài phát thanh nào đó. Kurosawa xoay xoay nút volume, bấm chuyển vài lần nữa để nó chạy đến một kênh ca nhạc. Tiếng nhạc du dương cất lên khiến Adachi khúc khích cười và ra hiệu bật ngón cái với tài nghệ của người kia.


“Dọn dẹp cũng lâu rồi, hay mình đứng dậy giải lao một lát nhé?” Người đàn ông cao hơn lém lỉnh nhìn cậu trai đang ngồi dưới sàn, anh đưa tay về phía cậu, ra hiệu muốn kéo người nọ đứng lên.


“Hửm? Anh tính làm gì?” Adachi tròn xoe mắt, cậu nắm lấy tay đối phương, để người kia dắt mình ra đứng gần khung cửa sổ đang để mở, nơi ánh nắng Tháng Năm mang theo một chút mùi đất ngai ngái đang tràn vào trong gian phòng nhỏ. Adachi bỗng nhiên bị người kia kéo sát lại gần và ôm chặt lấy eo, tay còn lại của anh nâng tay phải của cậu lên làm Adachi theo phản xạ bám lấy vai đối phương. Cậu giật mình nhẹ, luống cuống ngoái đầu ra để xem lại cửa phòng đã đóng kín hay chưa rồi mới thở phào nhẹ nhõm, xoay lại đối diện với người kia.


“Adachi không biết khiêu vũ đúng không?” Kurosawa cúi xuống nhìn cậu, trong đôi mắt sáng ngời lộ ra vài phần ý trêu chọc. “Anh dạy em nhé?”


Adachi ngỡ ngàng bật cười, “Ở đây? Bây giờ á?” Cậu quay đầu liếc căn phòng nhỏ xíu với đồ đạc ngổn ngang còn hai người thì đang mặc nguyên quần áo ở nhà. Đổi lại, Kurosawa chỉ “Ừm!” một cách đầy hứng khởi khiến đối phương không thể từ chối cho được. Đôi khi người cậu yêu cũng có những giây phút ngẫu hứng đầy trẻ con như thế này đây.


Tiếng nhạc sáng bừng như tinh linh bay nhảy trong không gian chật hẹp, Adachi khúc khích cười, nương theo người kia cùng anh đung đưa nhẹ theo giai điệu phát ra từ chiếc radio cũ. Chỉ có điều mỗi lần Kurosawa di chuyển chân của mình thì Adachi lại không theo kịp khiến cậu lỡ dẫm vào chân người kia mấy lần, có lúc còn gần như phải tựa vào ngực đối phương cho đỡ chấp chới. Kurosawa tủm tỉm cười, anh nắm chặt lấy tay phải cậu, cúi xuống thì thầm vào tai người trong lòng.


“Hay Adachi đứng lên chân anh đi, vậy thì sẽ không sợ ngã nữa?”


“Được không? Em nặng lắm đó nha?” Adachi chớp mắt nhìn người kia, khóe miệng hơi cong cong lên khiêu khích.


“Adachi nặng nhẹ ra sao không phải anh là người biết rõ nhất à?” Kurosawa cũng nhướn mày trêu chọc lại khiến đối phương đỏ mặt xấu hổ.


Ngượng quá hóa giận nên không nể nang gì nữa, cậu chậm rãi đặt từng chân một lên hai bàn chân của người kia, bởi vì khoảng cách được kéo lại quá gần nên tay trái của cậu bị ép chặt giữa hai lồng ngực, đôi bàn tay còn lại đan khít vào nhau. Kurosawa ôm chặt lấy eo đối phương như muốn khảm cả cơ thể trước mặt vào trong lòng. Bởi vì đã đứng trên chân của Kurosawa nên giờ Adachi gần như cao bằng người kia, cậu vui vẻ đặt cằm lên vai anh, để mặc cho đối phương từ từ di chuyển cơ thể cả hai theo tiếng nhạc du dương bên tai.


“Em chỉ thắc mắc… Dạy nhảy thế này mà cũng có tác dụng à?” Adachi nghiêng mặt nhìn vào mắt người kia, ngoài hai bàn chân đang phải bấu chặt lên chân anh ra thì cả cơ thể cậu giờ đây đã được thả lỏng hoàn toàn, toàn bộ tâm trí được thư giãn trong âm điệu nhẹ nhàng, toàn tâm toàn ý để người yêu mình dẫn dắt đung đưa quanh căn phòng nhỏ.


“Không sao, hôm nay mới là nhập môn.” Kurosawa tiếp tục thì thầm và thả rơi vài nụ hôn nhẹ bẫng lên tai cậu, chất giọng vừa nghịch ngợm vừa ấm áp. “Cứ từ từ từng bước một… Chúng ta còn rất nhiều thời gian mà.”


Ánh nước trong mắt Adachi khẽ rung động, cậu mỉm cười, chậm chạp nghiêng mặt một chút, vừa vặn đặt lên má anh một nụ hôn nhẹ như cánh bướm.


Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu đổ mưa lâm thâm. Chiếc quạt cây đang quay đều dưới chân bọn họ thi thoảng lại phát ra tiếng rè rè nhỏ, từng nốt nhạc bâng khuâng rơi trong không gian mát lành, vài giọt nước mưa từ bên ngoài bay vào, hắt nhẹ lên vai áo Kurosawa và đọng lại như những vì sao tí hon trên mái tóc hơi rối của người trong lòng anh. Kurosawa cảm nhận bàn chân ấm nóng của người kia đang đặt trên làn da mình, cả cơ thể mềm mại đang hoàn toàn nương dựa vào anh, bỗng dưng cảm thấy hạnh phúc này có chút không thật. Anh khẽ khàng nghiêng đầu, đưa môi tìm kiếm vầng trán nhẵn nhụi của người kia và đặt lên đó một nụ hôn thật sâu, thân hình cao lớn vững chãi vẫn tiếp tục đung đưa theo giai điệu chỉ thuộc về riêng hai người.


Đêm hôm đó, hai người đàn ông cao lớn chen chúc nhau nằm trên chiếc giường đơn cũ kĩ của Adachi, lắng nghe tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ. Bởi vì tường nhà Adachi rất mỏng nên Kurosawa không dám “mạo hiểm” mà chỉ có thể vụng trộm ôm người ở trong lòng thật lâu, lắng nghe người kia rù rì bên tai vài mẩu chuyện lặt vặt về tuổi thơ của cậu trước khi tự mình chìm vào trong mộng mị. Anh lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt mềm mại đang say giấc cạnh bên, bất giác nhớ lại tấm ảnh mà mình tình cờ tìm thấy ở một góc sâu trong ngăn tủ cũ của người kia.


Đã từng có một nhà ba người như vậy. Đã từng có một Yoshi-chan rạng rỡ tươi cười đến thế. Đã từng biết hái trộm cà chua vườn hàng xóm, tỏ tình với cô bé nhà bên, vô tư nô đùa như bao đứa trẻ bình thường khác. Tuổi thơ của em, quá khứ của em, những năm tháng đơn độc của em, anh cứ như vậy mà đã bỏ lỡ.


Kurosawa ôm siết cơ thể người kia vào lòng, vuốt ve mái tóc đen mềm bồng bềnh của đối phương và lặng lẽ thở dài.


./.


Hôm sau là ngày Chủ Nhật, thật vừa vặn đúng dịp ở chân núi Haruna có tổ chức một lễ hội mùa hè, vì vậy Sanae sốt sắng cổ vũ hai thanh niên nọ nên tham gia một lần cho thay đổi không khí. Bà lấy từ đâu ra hai bộ yukata cũ để cho bọn họ mặc, Kurosawa và Adachi sau khi thay đồ xong có thể thong dong đi từ đầu giờ chiều để vừa ngắm cảnh núi rừng vừa tham gia lễ hội đó vào buổi tối.


“Ai da, Kurosawa-kun cao lớn hơn Yoshi-chan nhiều quá, bộ này thằng bé mặc thì rộng thùng thình mà cháu lại vừa in.” Bà Sanae vui vẻ mỉm cười nhìn một Kurosawa đẹp như trong tranh bước ra khi khoác lên bộ quần áo truyền thống màu xám nhạt, tuy đơn giản nhưng lại thu hút vô cùng.


“Cùng ăn gạo Nhật lớn lên mà sao lại khác biệt vậy chứ…” Adachi bĩu môi bước ra khỏi phòng, cậu mặc một chiếc yukata kẻ sọc màu xanh lam đơn giản, mái tóc vì vừa thay đồ mà trở nên lộn xộn xõa xuống trán, đường vạt áo chạy dọc từ cần cổ xuống chiếc đai quấn sẫm màu ở hông, vô tình làm lộ ra một phần xương quai xanh trắng nõn. Kurosawa đang tươi cười với mẹ Adachi thì quay sang nhìn cậu không chớp mắt khiến cho đối phương phải gọi mấy lần mới chợt “bừng tỉnh”. Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên Kurosawa được nhìn thấy Adachi mặc yukata, anh chỉ hận không thể chụp một ngàn bức ảnh rồi đem đóng khung treo khắp trong nhà. Tất cả những biểu cảm này cùng với vành tai đang đỏ ửng lên của cả hai cậu trai, đương nhiên, không thể lọt qua được mắt của bà Sanae.


Bởi vì hai người khởi hành từ khá sớm nên sau khi tản bộ được vài vòng, Adachi tranh thủ dẫn Kurosawa đi tham quan Đền thờ Ikaho bên cạnh khu vực suối nước nóng trên đỉnh núi. Muốn lên được đến đền thờ này, bọn họ phải leo lên ba trăm sáu mươi bậc cầu thang. Mọi người phần lớn đều ở dưới chân núi chờ tham gia lễ hội, vào mùa hè cũng không mấy người đi tắm suối nước nóng, vì vậy con đường đi lên đó càng vắng vẻ hơn.


Nhờ cơn mưa lớn đêm qua mà không khí hôm nay trở nên mát mẻ hơn rất nhiều. Ánh hoàng hôn hồng cam chênh chao phủ bóng xuống những bậc thang bằng đá, Adachi chậm rãi bước phía trước, vừa đi vừa rủ rỉ chỉ cho người đằng sau những quán ăn hai bên đường cậu đã từng thử, những cửa hiệu đồ lưu niệm mà trước đây từng là nhà dân, những kỉ niệm vụn vặt mà chính Adachi cũng không ngờ rằng mình vẫn còn nhớ.


Thời gian lững lờ trôi qua. Lúc này bọn họ đã leo lên gần tới nơi, không khí trên cao giãn nở hết mức với sự tĩnh lặng bao trùm. Xung quanh không một bóng người, chỉ có tiếng gió hè rì rào thổi bên tai, vài cánh chim đang chao liệng trên bầu trời cao vút để trở về tổ, mùi đất âm ẩm hai bên đường, và tiếng dép gỗ của hai người lộc cộc gõ nhẹ khi leo lên từng bậc thang thoai thoải. Kurosawa hạ chiếc điện thoại sớm đã chứa hàng trăm kiểu ảnh của Adachi xuống, đưa tay nắm lấy tay của người anh yêu để cậu tạm thời dừng bước.


“Adachi.”


Nghe thấy tiếng người kia khẽ gọi mình, Adachi quay lại nhìn về phía sau, lúc này cậu đang đứng trên anh một bậc thang, vừa vặn để hai tầm mắt giao nhau. Trong khoảnh khắc ấy, Adachi cảm nhận được bàn tay mát lạnh của người kia đang chạm vào da thịt mình, từng vết chai cưng cứng cọ nhẹ lên mu bàn tay cậu khiến cho trái tim nơi ngực trái bỗng nhiên rộn ràng từng nhịp đập.


Ba trăm sáu mươi bậc cầu thang. Bảy năm dài đằng đẵng không mỏi mệt. Có lẽ suốt những ngày tháng đó, người đàn ông ấy cũng giống như bây giờ đây, lặng thầm bước theo phía sau tấm lưng đơn bạc, mong mỏi cậu có thể nghe thấy tiếng lòng khắc khoải kia mà ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần.


Mà một lần ngoái nhìn này, dường như lại kéo dài đến cả cuộc đời.


Kurosawa im lặng nhìn vào đôi mắt nâu sáng không một gợn mây của người trước mặt, từ từ nghiêng đầu lại để hai đôi môi ẩm ướt chậm rãi áp vào nhau. Adachi chẳng hề quan tâm lỡ có ai vô tình nhìn thấy hay không bởi vì lúc này, ở nơi gần như cao nhất trên thế giới của riêng mình, cậu chỉ còn biết chìm đắm vào nụ hôn dịu dàng của người kia, lặng lẽ lắng nghe hơi thở của anh phả lại trên cánh mũi mình, cách anh nâng niu làn môi cậu như thể đó là một báu vật, và cảm nhận vị trà xanh lẩn khuất nơi đầu lưỡi nóng hổi của anh đang xông vào khám phá khoang miệng của cậu. Mỗi lần được người ấy thả rơi vào một nụ hôn, cậu dường như vẫn vậy, vẫn còn đó bao nhiêu xao xuyến, ngượng ngùng và hồi hộp, như thể đây mới là lần đầu tiên.


Khi trời đã sập tối, bọn họ đi ngược trở lại xuống dưới và đắm chìm vào không khí lễ hội. Kurosawa quả nhiên là hạc trong đàn gà, anh tham gia bất cứ trò chơi nào đều có thể thắng với tỷ số tuyệt đối, từ ném phi tiêu, vớt cá, đến bắn súng, ném vòng. Bởi vì hội chợ quá đông nên bọn họ chỉ còn cách nắm chặt lấy tay nhau để đi cho đỡ lo bị lạc, mà như vậy lại thật vừa vặn với tâm ý của cả hai. Trên đường đi có vô số ánh mắt của các cô gái xinh đẹp ngoái nhìn Kurosawa, trầm trồ trước gương mặt và khí chất gây choáng ngợp của anh khi khoác trên mình bộ yukata giản dị. Thế nhưng Kurosawa chẳng mảy may để tâm đến bất cứ ai, bàn tay gân guốc to lớn của anh chỉ nắm chặt lấy một mình bàn tay nhỏ nhắn của Adachi, trong đôi mắt lấp lánh của anh cũng chỉ phản chiếu hình dáng một mình cậu, vẻ mặt vui vẻ, hưng phấn đến nỗi đỏ hồng của người kia khiến Adachi cũng phải bật cười theo, cậu bất giác cảm thấy tự tin và hãnh diện đến kỳ lạ. Phải rồi, cho dù bản thân có hậu đậu, ngốc nghếch và nhút nhát đến đâu đi nữa, thì trên đời này cũng chỉ mình cậu mới có thể khiến cho anh ấy hạnh phúc tới mức này mà thôi.


Bọn họ quyết định về nhà trước khi có bắn pháo hoa để tránh đám đông. Cả một ngày đi lên đi xuống gần tám trăm bậc thang, sau đó lại chạy khắp hội chợ suốt buổi tối trên đôi dép geta nên chân Adachi đã đau đến mức muốn lìa ra. Đi được nửa đường thì Kurosawa liền nhận ra người kia sắp ‘đầu hàng’ đến nơi rồi, anh bèn tháo hai chiếc dép gỗ của mình ra móc vào tay, sau đó ngồi xuống, xoay người ra hiệu cho đối phương leo lên lưng để mình cõng.


Nếu như là lúc nào đó khác thì Adachi sẽ cố giữ lại chút lòng tự trọng mà từ chối đấy, nhưng mà trong hoàn cảnh này, ý tưởng được áp mình lên tấm lưng rộng lớn kia nghe sao mà hấp dẫn quá. Vì vậy cậu cũng ngoan ngoan leo lên người anh, choàng hai tay ôm lấy cổ người kia, thoải mái đặt cằm lên vai đối phương để anh cõng mình về nhà.


“Kurosawa này…” Đi được một lúc, Adachi không biết trầm ngâm nghĩ gì mà ghé đầu sát vào tai anh, nhẹ nhàng lên tiếng. “Cảm ơn anh nhiều lắm.”


“Sao tự dưng lại cảm ơn anh?” Người nọ hơi ngoái đầu lại, nhịp độ tiến lên vẫn đều đều và vững chãi, dường như không có chút nặng nề nào trong những bước chân của anh.

“Anh biết không, thực ra bộ yukata anh đang mặc…” Adachi thở dài một tiếng. “Là của ba em để lại.”


“…”


“Đã lâu lắm rồi, cũng chẳng biết là từ bao giờ… mẹ em mới lại lấy nó ra khỏi tủ. Em còn không chắc là mẹ có còn giữ không cho đến ngày hôm nay khi em thấy anh mặc nó.” Adachi nhẹ nhàng nói tiếp. “Đây cũng là lần đầu tiên sau từng ấy năm em thấy mẹ mỉm cười khi nhìn vào bộ đồ này. Thế rồi em bỗng nhận ra bản thân mình đã có thể nói về người đó một cách bình thản như thế này từ lúc nào không hay.”


Đây mới là lần thứ hai Adachi nhắc đến chuyện gia đình mình với Kurosawa. Về cánh cửa gỗ sẫm màu đang từ từ đóng lại, khoảng sân nhỏ bé chìm trong tiếng mưa, những giọt nước rơi trên tóc và má của mẹ, rồi cả về bóng lưng của người đàn ông đã ra đi không một lần ngoảnh lại ấy. Ở giữa vùng núi hoang sơ và heo hút ngày đó, con người ta đến thật dễ dàng mà ra đi cũng dễ dàng không kém, giống như thể chẳng điều gì có thể níu kéo một ai đó khỏi khát khao thoát ly cuộc sống đơn bạc nhàm chán này.


Ánh mắt trống rỗng của Adachi khi ấy là điều Kurosawa vĩnh viễn không bao giờ quên được.


“Em cứ chần chừ mãi không rủ Kurosawa về nhà cùng mình, không phải vì em không muốn anh gặp mẹ đâu, mà chỉ là… anh biết đấy… dường như chính em cũng từng muốn trốn chạy khỏi nơi này. Nhưng chắc em đã sai. Bởi vì bây giờ có lẽ cả mẹ và em đều đã được giải thoát rồi.” Cuối cùng, cậu kết thúc bằng cách dụi nhẹ trán vào cần cổ người kia, hai tay đang choàng qua vai anh khẽ khàng ôm siết lại, quyến luyến không rời. “Em không biết tại sao… Chỉ là muốn cảm ơn anh, Kurosawa.”


Kurosawa cảm thấy mắt mình hơi nóng lên, trái tim như bị những lời nói chân thành kia quấn lấy khiến cho từng nhịp đập cũng trở nên gấp gáp, nặng nề. Anh nhẹ nhàng sốc lại cơ thể sau lưng mình lên một chút, bước đi cũng chậm lại, khóe môi cố gắng vẽ lên một nụ cười để che đi sự xúc động bên trong.


“Sau này anh sẽ đối xử thật tốt với cả mẹ và Adachi.” Kurosawa thật muốn nói ra, anh chỉ muốn đem hết toàn bộ tim gan của mình ra cho người kia xem. “Anh sẽ cùng Adachi đưa mẹ đi tắm suối nước nóng, sẽ chăm chỉ dọn phòng, sẽ nấu những món ăn thật ngon, sẽ rửa hết chén đĩa trong bếp, sẽ sửa lại mái nhà mỗi lần nó bị hỏng, sẽ dạy em khiêu vũ, sẽ cùng Adachi… ở bên chăm sóc cho mẹ mãi mãi.”


Những gì người ấy đã không có được suốt những năm tháng qua, anh sẽ cố gắng bù đắp lại gấp trăm ngàn lần.


“Được không, Adachi?”


Kurosawa không nhìn thấy gương mặt của người anh yêu vào lúc này, thế nhưng anh có thể cảm nhận được cánh tay cậu đang hơi run lên, có gì đó ươn ướt rơi xuống vai áo anh và một tiếng sụt sịt nhẹ đang bị nén lại trong cổ họng. Bọn họ đã gần trở về đến nhà, ngay đến tiếng pháo hoa văng vẳng phía xa cũng không còn nghe rõ nữa. Bầu trời đêm trên cao như kéo dài đến bất tận, chỉ còn vài ánh đom đóm lấp lóa bên triền đê.


Cuối cùng, anh nghe thấy người kia khịt mũi một cái thật nhẹ, rồi dùng chất giọng hơi nghẹn ngào để đáp lại mình.


“Được, mình hứa rồi nhé!”


Kurosawa cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên làn da nơi cánh tay đang quấn quanh cổ mình, âm thầm ghi tạc trong lòng một lời hứa. Lời hứa mà anh cam tâm, nguyện ý, dùng cả quãng đời còn lại để hoàn thành.


./.


Ngày nghỉ cuối cùng của hai người trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Bà Sanae trổ tài cán bột, dạy Kurosawa tự làm mì sợi để nấu soba matcha bằng loại bột mì trứ danh của Gunma cho cả nhà ăn trưa. Trong sân nhà Adachi có một cây hồng giòn đang đúng mùa trĩu quả, cậu tranh thủ lúc hai người kia đang nấu cơm để cùng dì mang vợt ra hái xuống một rổ đầy. Những quả tươi ngon mọng nước nhất được dì gói lại để cậu mang lên Tokyo ăn dần, số còn lại được rửa sạch, gọt vỏ, dùng dây dù nhỏ buộc vào cuống rồi treo lên giàn phơi gần cửa sổ nhà bếp để làm hồng sấy khô. Sanae từ trong bếp nhìn ra, trong mắt bà giờ đây là những trái hồng chín mọng màu vàng cam đang thi nhau đung đưa trong nắng, là đầu mày cuối mắt đang cong lên như dải cầu vồng của đứa con trai bé nhỏ, là nụ cười ngọt ngào, không chút phòng bị của cậu từ phía xa khi nhìn thấy những vết bột mì dính trên má của chàng trai đang đứng cạnh bà.


Sanae quay sang mỉm cười với Kurosawa, bình thản nói với cậu, “Chắc khoảng bốn, năm tuần nữa là thu hoạch được chỗ hồng khô đó rồi, lần sau hai đứa về thì lấy lên trên đó mà ăn nhé. Yoshi-chan thích nhất là món này đấy.”


Kurosawa nãy giờ mải nhìn theo Adachi ở ngoài sân, nay mới bất ngờ thu ánh mắt về đối diện với bà, giọng có chút ấp úng. “À… dạ…”


Sanae thở dài một tiếng, hơi nước bốc lên từ nồi mì trên bếp khiến cho Kurosawa không nhìn rõ được biểu cảm của đối phương nhưng từ giọng điệu của người kia, anh có thể thấy được bà đang có chút xúc động nhè nhẹ.


“Yoshi-chan từ nhỏ đã thiếu thốn cảm giác an toàn hơn những đứa trẻ bình thường khác, nó vừa nhút nhát, vừa hậu đậu, lại quá chậm chạp, khiến cho bác nhiều khi cứ lo lắng không thôi.” Nói rồi bà quay lại nhìn Kurosawa lần nữa – người mà giờ đây đang im lặng lắng nghe. “Nhưng cho dù như vậy, bác biết rõ rằng con trai mình không phải là một kẻ ngốc. Bác tin tưởng quyết định của nó, và dù sao cũng chẳng có người mẹ nào có thể ở bên con cả đời. Bầu bạn với một người như Yoshi-chan thì từ giờ trở đi e rằng vất vả cho con rồi.”


Kurosawa không khỏi ngạc nhiên, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, anh đi từ bất ngờ, hồi hộp, đến cảm động, vui mừng. Nghẹn ngào hồi lâu không thể nói thành lời, người đàn ông nọ cố gắng điều chỉnh lại nhịp tim của mình, khe khẽ hắng giọng rồi xoay người sang đối diện với người còn lại, nghiêm túc cúi gập đầu cảm ơn, sau đó ngẩng lên, đáp lại bà bằng một câu trả lời đơn giản nhưng với chất giọng muôn phần vững vàng.


“Xin bác hãy yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc cho Adachi thật tốt.”


“Cảm ơn con, Kurosawa-kun.” Có lẽ vì hơi nước của nồi mì soba mà Sanae cảm thấy hơi cay mắt. Bà khẽ đưa tay chấm chấm lên khóe mắt đã hằn nhiều nếp nhăn, dịu dàng gật đầu với cậu trai bên cạnh mình.


Đầu giờ chiều, sau khi đã gói ghém hành lý xong xuôi, mẹ và dì của Adachi tiễn hai người ra xe, trước đó còn không quên nhắc cậu phải chú ý đừng để túi hồng bị dập. Sau khi trao cho Adachi cái ôm cuối cùng trước khi cậu khởi hành, người mẹ nọ đưa tay xoa đầu đứa con trai cao lớn của mình, nhẹ nhàng dặn dò.


“Lên trên đó nhớ ăn uống cẩn thận, đừng làm việc quá sức, phải biết bảo ban nhau. Lần sau hai đứa về, mẹ sẽ làm lẩu sukiyaki cho…”


“Mẹ yên tâm ạ, từ giờ con cũng sẽ về nhà nhiều hơn mà. Con sẽ gửi đồ về thường xuyên, với nhắn tin và gọi cho mẹ thật nhiều nữa. Mẹ ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng để bị ốm nhé!” Adachi gật đầu ngoan ngoãn, nắm chặt lấy tay mẹ.


Mẹ cậu nghe vậy chỉ lắc đầu và cười xòa. “Được rồi được rồi… Mày ra cái bộ dạng này rồi, mẹ cũng chẳng mong mỏi gì hơn… Thôi đi đi, không lại nhỡ tàu!”


Ánh nắng chiều hè gắt gao nghiêng ngả trên triền đê, hình bóng chiếc taxi cứ xa dần, xa dần khỏi tầm mắt Sanae. Bà đứng ngoài cổng nhìn theo mãi cho đến khi trước mặt chỉ còn là đường chân trời vắng lặng. Trong hành trang mà bà gói lại cho con trai của mình chỉ có những quả hồng đỏ mọng hái trong sân vườn, cùng với hai tấm áo yukata sớm đã cũ sờn.


Thế nhưng Sanae biết rõ một điều rằng, mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi.


Ngồi trên tàu điện trở về Tokyo, Adachi cứ nghĩ mãi về ánh mắt của mẹ khi ấy, về cả cái cúi đầu của Kurosawa mà cậu đã nhìn thấy từ xa khi hai người kia đang đứng trong gian bếp nhỏ. Cậu khẽ liếc mắt nhìn bạn trai mình – người giờ đây đang ngồi đọc sách ngay bên cạnh rồi nhẹ nhàng kéo áo anh, âm thầm nắm lấy tay người nọ.


“Sao thế?” Kurosawa quay sang nhìn cậu, hơi ngạc nhiên khi thấy người kia chủ động nắm lấy tay mình ở nơi công cộng. Mặc dù chuyến tàu vào chiều ngày Thứ Hai khá vắng vẻ nhưng vẫn có những người có thể nhìn thấy hai bọn họ.


“Ừm… Từ trước đến giờ, em mới chỉ được gặp chị gái Kurosawa có mấy lần, còn bố mẹ anh thì chưa có dịp nào…” Adachi hơi cúi đầu, không dám nhìn vào mắt người kia, tai hơi hồng lên. “Nếu lúc nào anh thấy tiện, em cũng muốn được tới nhà thăm hai bác…” Cuối cùng cậu cũng nói được xong câu, khuôn mặt nay đã đỏ bừng. “Được không?”


Kurosawa nghe thấy trái tim mình như lặng đi vài nhịp, anh nhận ra bản thân sai lầm thật rồi, tại sao có thể nghĩ rằng mình đã yêu con người này đến mức không thể nhiều hơn được nữa cơ chứ? Có lẽ khả năng của Adachi là vô hạn. Có lẽ anh sẽ không bao giờ, chẳng đời nào, ngừng yêu cậu nhiều hơn mỗi ngày được cả.


“Đương nhiên rồi.” Kurosawa hít một hơi sâu rồi gật đầu đáp lại, nụ cười của anh chói sáng như ban mai mùa hạ, những nếp ria mèo nơi khóe mắt xô đẩy cả vào nhau. “Chỉ cần bất cứ khi nào Adachi sẵn sàng thôi.”


Và Adachi cuối cùng cũng ngẩng lên nhìn vào mắt anh, rạng rỡ mỉm cười.

(End)

[MachiAka fanfic] [Chống Đẩy]

Machida Keita x Akaso Eiji fanfic by Kao Rei.

Porn with no plot. Lấy cảm hứng từ dòng twit của Akachan. Dù gì cũng chỉ được một trong 2 cái thôi =))

Warning: 18+ | Không đủ tuổi vui lòng click back ^^

~**~

Tại sao mười phút mà chỉ chống đẩy được có hai mươi cái?

~**~

Dạo gần đây vì để hóa thân vào vai diễn mới mà Machida phải giảm cân, anh hay tranh thủ chống đẩy ở nhà sau khi ăn tối.

Ban đầu Akaso còn thắc mắc tại sao lại vận động mạnh sau khi ăn như vậy, chẳng phải rất dễ bị đau dạ dày hay sao? Machida cười cười giải thích cho cậu đồng nghiệp bé nhỏ của mình nghe, ba mươi đến bốn mươi phút sau bữa tối chính là thời gian lý tưởng để vận động tiêu hao mỡ thừa đấy.

Akaso ngả ngớn trên ghế sofa, tay cầm điện thoại lướt SNS, thi thoảng lại đảo mắt lên nhìn người kia đang hăng say tập thể dục dưới sàn nhà, trong lòng nhộn nhạo khó chịu mà không dám nói ra. Thôi được rồi, ngày thường tập tành một chút thì cũng hiểu được đi, nhưng hôm nay là ngày cuối cùng anh còn ở nhà trước khi đi quay phim đến gần tháng trời ở thành phố khác, không cần thiết phải nghiêm túc thế chứ? Chăm chút như vậy là để cho ai ngắm đây?

Akaso nhìn người kia một vòng từ đầu đến chân, bĩu môi nhè nhẹ. Những năm trở lại đây, từ khi thay đổi hình tượng, Machida đã không còn dáng vẻ phổng phao cơ bắp cuồn cuộn như ngày trẻ nữa, thế nhưng thân là bạn cùng chia đôi phòng ngủ với anh, Akaso biết rõ thân hình người kia như thế nào. Từ đầu đến chân chắc nịch toàn cơ là cơ, không có một chút mỡ thừa nào, chẳng bù cho cậu đây… Nghĩ rồi Akaso véo véo cái bụng có phần bồng bềnh của mình mà tự cảm thấy xấu hổ, lâu nay đến rửa bát cũng có người rửa hộ, cậu căn bản ăn xong chỉ có trèo lên giường chơi game mà thôi, hoàn toàn không có ý thức vận động hằng ngày gì hết, người dẻo kẹo cả ra rồi.

Buổi tối mùa hè mát mẻ, Machida mặc quần ngủ màu xám tro cùng với một chiếc áo phông trắng cộc tay, phơi bày từng thớ bắp tay rắn chắc và những đường gân chằng chịt như dây điện chạy dọc từ cẳng tay xuống đến bàn tay mỗi khi anh dùng lực hạ người xuống dưới. Chiếc áo trắng mỏng manh lấm tấm mồ hôi bám sát vào cơ bụng người kia, mỗi khi anh cúi người xuống có thể thấy phần ngực rắn đanh lấp ló bên dưới cổ áo đang trễ xuống.

Akaso hơi liếm môi. Trời nóng nên dễ khát nước ghê vậy đó.

Cậu nhẹ nhàng bỏ điện thoại xuống, lẩn lẩn tiến đến bên cạnh Machida, sau đó bằng một động tác nhanh gọn lẹ liền lách người nằm xuống bên dưới anh, những ngón chân của cậu khẽ thúc vào cổ chân của người kia một cái khiến đối phương giật mình.

“Hửm…?” Machida nhìn người kia bỗng nhiên xáp tới nằm dưới thân anh, đôi mắt to tròn lấp lánh tinh nghịch nhìn vào mắt anh mà khẽ nhướn mày, “Em lại muốn nghịch gì thế?”

“Em muốn xem cho rõ hơn thôi.” Akaso nhướn mày theo, “Anh cứ làm việc của anh, em nằm đây cũng không ảnh hưởng gì mà.”

Machida bật cười đưa tay nhéo mũi cậu một cái rồi cũng chiều theo trò chơi của người kia. Anh dùng hai tay chống người lên rồi hạ xuống như động tác bình thường, nhưng thay vì dừng lại trước khi cánh mũi hai người chạm vào nhau thì Machida lại tiếp tục cúi xuống, hôn chóc một cái lên môi người nằm dưới.

“Aiz, anh tập tành vậy đó à?” Akaso cười khách lên một tiếng, đưa lưỡi ra nếm vị mồ hôi mằn mặn nơi đầu môi của người kia vừa để lại trên khóe miệng mình.

“Chống đẩy mà không hạ người đủ thấp thì đâu còn tác dụng gì, đúng không nào?” Người đàn ông phía trên chống người lên bằng một tay, tay còn lại đưa lên vuốt vội phần tóc mái đen đã hơi dài của anh ra phía sau, cổ hơi ngửa khi cười, yết hầu của anh rung rung theo từng câu chữ.

Akaso bắt đầu thích kiểu thể dục thể thao này rồi đấy.

Thế là kể từ lúc đó mỗi lần Machida nâng người lên đều rất nhanh, nhưng khi hạ người xuống thì lại giữ lâu hơn bình thường nhiều chút. Lúc thì anh cúi đầu hôn lên chóp mũi người kia, lúc thì lại nghiêng mặt cắn nhẹ lên viền môi cậu, lúc thì lại cố tình thổi phù phù vào mắt đối phương khiến cậu cười nắc nẻ, nước mắt sinh lý hơi ứa ra còn gò má thì bị một tầng mây hồng phủ kín. Cứ vậy nên suốt mười phút sau đó Machida mới chỉ thực hiện được có hai mươi cái chống đẩy, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên chóp mũi anh, mỗi lần anh cúi xuống sát gần, Akaso lại ngửi thấy mùi mằn mặn ấy xen lẫn với hương nước xả vải man mát.

Cậu nuốt nước bọt nhẹ rồi tranh thủ lần gập người thứ hai mươi mốt của Machida mà đưa hai tay ôm lấy cổ người kia và kéo mạnh xuống, nhưng thay vì hôn lên môi anh, chú cáo lém lỉnh lại trườn người xuống thấp hơn một chút, hai bàn chân cọ cọ vào cổ chân đối phương thêm lần nữa rồi nhanh nhẹn đưa lưỡi liếm nhẹ lên phần yết hầu đang phập phồng nhô ra giữa cổ anh, khi nếm được hương vị quen thuộc trên đấy thì không kìm được mà mút nhẹ một cái.

Mặn ghê.

Akaso nghe thấy tiếng người bên trên hít vào thật mạnh, bắp tay anh căng cứng, nổi gân và bóng loáng dưới ánh đèn ám vàng của phòng khách, chống đỡ để cả cơ thể kia không đổ hẳn lên người cậu. Giây tiếp theo cậu thấy mình bị kéo tuột lên và đè nghiến vào một nụ hôn ướt sũng đến mức choáng váng cả đầu óc. Hai tay Machida thu lại để ôm lấy đầu cậu còn đầu gối cong lên chống xuống sàn nhà, giọng anh khàn đặc, trầm thấp đến mức dọa người, “Em có biết em vừa làm gì không?”

“Yết hầu của đàn ông không phải muốn động vào là được đâu, Sonnu.”

“Em biết mà…” Akaso hơi khó khăn để hít vào khi những nụ hôn rơi như mưa xuống môi, mũi và xương hàm của mình. “Anh từ từ đã… đi tắm đã…”

“Xong xuôi… thì tắm một thể.” Machida nhếch môi cười, lui xuống cắn lên xương quai xanh của người dưới thân, bàn tay vẫn còn rắn đanh vì vừa vận động lâu tiến vào sục sạo làn da mềm mại dưới lớp áo pijama làm bằng lụa tơ mát lạnh, nắn bóp hai điểm nổi lên giữa ngực của người kia như một con sói đang vờn mồi. “Hay Sonnu chê anh hôi à?”

“Không…” Akaso mặc dù đang khép hờ mắt, cả người mềm nhũn ra trước lực đạo của bàn tay quá khổ kia nhưng vẫn đủ tỉnh táo để tự lần mò lên tháo vội từng nút cúc áo của chính mình. Bộ đồ này khá đắt đấy, cậu thực sự không muốn nó tan hoang như những lần trước đâu. “… Em thích mùi mồ hôi của Kei-kun.”

“Thật không?” Machida rút một tay ra khỏi ngực người kia, giúp đỡ cậu trong công cuộc bảo vệ chiếc áo mắc tiền mà không thèm nhìn xuống, cả khuôn mặt vẫn vùi sâu vào hõm cổ đối phương, dây dưa với nốt ruồi sau ót của người kia không ngớt. “Thích như thế nào?”

“Rất thích…” Akaso hơi rùng mình khi hai vạt áo bị mở toang, làn da nhạy cảm trắng ngần chào đón luồng gió mát lạnh đang phả ra từ điều hòa không khí, rồi lại ngay lập tức bị thiêu đốt bởi những đợt tấn công mạnh mẽ của cả miệng và tay người phía trên.

Một tiếng “soạt” mạnh vang lên, chiếc quần đùi cùng bộ của Akaso cũng theo đó mà trôi tuột xuống dưới chân hai người, Machida thành thạo dùng bàn chân đá nó sang một bên cùng với chiếc boxer nhỏ xinh cũng được tống tiễn ngay sau đó. Bây giờ trên người Akaso chỉ còn khoác hờ tấm áo pijama bên ngoài, trễ nải xuống dưới bắp tay cậu để lộ nguyên hình miếng củ cải trắng ngần cùng bờ vai mềm mại.

Akaso thích được vuốt ve và Machida biết thế, vậy nên anh không vào món chính ngay mà cứ nấn ná trêu đùa bên dưới cậu, hết dùng lưỡi làm cho hai điểm nhỏ trước ngực dựng đứng lên như hai trái hồng đậu, lại tiếp tục mơn trớn nắn bóp dọc vùng bụng mềm mại mà người kia vẫn hay tự ti vì “hơi thừa mỡ”, tiếp theo là chăm sóc phần xương chậu nhạy cảm và xoa đều, vuốt ve làn da mỏng tang nơi đùi non thầm kín.

Akaso cũng không muốn chịu thua, cậu nâng chân, dùng đầu gối bên trái để cạ nhẹ vào thân dưới đối phương, làn môi ướt át tiếp tục cắn lên yết hầu, xương quai xanh lẫn bả vai của Machida. Hai bàn tay nãy giờ tưởng đã mất hết sức lực vẫn kịp đưa lên ôm chặt lấy gáy anh mà xoa nắn, sau đó hư hỏng chạy xuống sờ mó cơ ngực cứng cựa của đối phương qua lớp áo đã ẩm ướt vị mồ hôi, cố tình kéo xuống vẽ từng đường tròn trên những rãnh cơ bụng lồ lộ của người kia, thích thú khi nó giật nhẹ lên theo từng di chuyển của ngón tay mình. Chống đẩy nhiều tốt cho cơ bụng thật đấy, tốt cho cả bắp chân nữa… Nói tóm lại, là tốt cho anh, tốt cho cả cậu luôn.

Loáng một cái đất trời xoay vòng, Akaso cảm thấy cả người bưng lơ, hóa ra là người kia đã ngồi dậy và nâng cả người cậu lên, hành động này khiến cho chú thỏ nhỏ theo phản xạ dùng hai chân quắp chặt lấy eo đối phương, thuận lợi để anh xốc người mình lên và đi về phía chiếc ghế sofa ngay gần đó.

Được thả xuống nệm ghế sofa mềm mại, Akaso mơ màng nằm ngắm người đàn ông còn lại vươn người lột chiếc áo thun trắng của mình ra và ném xuống sàn nhà, tiếp theo là nới dây buộc ở cạp quần thể thao khiến những bắp tay tròn lẳn căng ra theo từng động tác, đôi mắt đen kịt bừng bừng lên trong cơn lửa tình, đăm đăm nhìn thẳng vào cậu không chớp. Cậu khẽ nuốt nước bọt để chuẩn bị cho đợt cuồng phong sắp ập đến.

Machida cúi xuống, ôm lấy hai bên tai cậu rồi cuốn người nọ vào trong một cái hôn mặn chát. Đầu lưỡi người bên trên đảo qua lại trong khoang miệng Akaso, tiếng răng đập vào nhau lách tách, làn môi mỏng lúc nào cũng như hơi cong lên của anh đang mút lấy môi dưới của cậu, đầy đặn và nóng hổi. Trong lúc hai đầu lưỡi vẫn còn đang dây dưa thì bàn tay quá khổ nọ đã lần xuống dưới để chậm rãi nắn bóp hạ thân đã tỉnh giấc từ lâu của Akaso khiến cậu không kìm được mà bật ra một tiếng rên khe khẽ. Bàn tay bên dưới kia không nắm trọn cậu nhỏ của Akaso trong tay, vuốt ve từ trên xuống dưới, tiếng rên rỉ đứt quãng của cậu bị anh nuốt trọn lấy bằng một cái hôn khác, Akaso bực bội ậm ừ bên tai người kia, ngấu nghiến cắn lên viền môi anh, dùng lưỡi liếm láp qua lại như một chú cún đang xù lông vì không chịu nổi sức nóng hầm hập giữa hai người.

Machida nheo mắt, đảo lưỡi liếm đi chút máu rỉ ra từ khóe môi rồi nuốt xuống, yết hầu anh nhấp nhô dưới bàn tay đang sờ soạng lung tung của Akaso. “Mamoru lại bực bội gì rồi?”

“… Chẳng có gì— A!!”

Còn chưa kịp nói hết câu thì người bên dưới giật bắn mình, cong lưng và vô thức ưỡn hông lên khi cảm nhận được một ngón tay to dài của đối phương bất ngờ tấn công cái miệng nhỏ phía bên dưới, cảm giác mát lạnh ướt át tràn ngập vào nơi bí mật khiến cậu rùng mình mạnh. Chết tiệt thật, anh ta để cả mấy thứ thứ đó ở ngăn kéo bàn nước sao? Thật luôn?

“Ừm, thật là không bực gì?” Machida mỉm cười yêu chiều nhưng ánh mắt lại sắc sảo như dao, tiếp tục cúi xuống hôn lên khóe khóe mắt đã đỏ au của người yêu, hít hà cho căng cánh mũi cái hương vị ngai ngái của tình dục. Akaso thở dốc từng cơn mỗi khi ngón tay bên dưới tiến sâu thêm vào trong, khuếch trương cửa động đã bừng tỉnh trong cơn mê loạn. Đầu óc cậu chao đảo khi Machida nhấc bỗng cơ thể mình lên và đặt cậu ngồi trên đùi anh, hai cẳng chân mở rộng sang hai bên và ghì siết lấy hạ thân của người đối diện. Akaso theo bản năng choàng tay ôm lấy cổ người kia, cả cơ thể đổ về phía anh khiến cho hai bờ ngực dính sát vào nhau, từ đầu đến chân của bọn họ khăng khít ráp lại như hai mảnh ghép thật vừa vặn.

Machida nghe tiếng người kia thút thít dụi chặt đầu vào hõm vai mình, tay chân quắp chặt lấy anh như chú bạch tuộc nhỏ thì không khỏi bị kích thích, đưa thêm một ngón tay nữa vào trong khiến cậu không kìm được bật ra thêm vài tiếng rên rỉ khe khẽ bên tai nữa.

“Mamoru ngoan, nói anh nghe, em thích chỗ nào hơn?” Machida một tay vẫn xoa nắn tuốt động phía trước của người yêu, một tay tiếp tục vòng ra sau vừa để ôm lấy lưng cậu, vừa để lộng hành ở cửa động bên dưới. “Đằng trước, hay là đằng sau?”

Akaso bặm môi bướng bỉnh không trả lời, vẫn kiên quyết rúc đầu vào ngực người kia không chịu buông, đến tiếng hít thở của cậu bây giờ cũng làm Machida ngứa râm ran khắp người.

Machida nhoẻn miệng cười và rút ba ngón tay ra, nhẹ nhàng vẽ một vòng tròn xung quanh cái miệng nhỏ nhưng không tiếp tục tiến vào nữa. Quả nhiên chú cáo nhỏ khó chịu không kìm được nên lại tiếp tục thút thít nhè nhẹ, sau đó nghiến răng nghiến lợi lầm bầm rất nhỏ, “… Đằng sau…”

“Gì cơ? Nói lại lần nữa anh nghe nào?”

“… Thích… đằng sau.” Mang tai Akaso đỏ bừng bừng vì xấu hổ còn người kia thì cười rung cả người.

Nhận được câu trả lời mà mình muốn, Machida mãn nguyện nâng người đối phương lên, cầm lấy đạo cụ nóng rẫy đã cương cứng dưới lớp bao cao su của mình và từ từ tiến vào từ bên dưới, đôi mắt đen láy sâu hun hút nhìn thẳng vào người kia để quan sát từng biểu cảm của cậu, cho dù chỉ là một cái nhíu mày nhẹ hay một giọt nước rơi ra nơi khóe mắt.

Machida vẫn luôn như thế, dạo đầu luôn trêu đùa, chọc ghẹo cậu không ngớt nhưng khi tiến vào lại luôn cẩn thận dịu dàng từng chút một, giống như thể Akaso không phải là… không chỉ là một chàng thanh niên gần ba mươi tuổi, mà là báu vật của anh, là điều mà anh nâng niu, trân quý nhất đời này.

“Dễ chịu chưa?” Khi đã đẩy vào được hoàn toàn, Machida từ từ lựa để Akaso chủ động ngồi xuống trở lại trên đùi mình, hai cẳng chân cậu run rẩy cặp chặt lấy người bên dưới. Anh nhẹ nhàng hôn lên gò má nóng hổi, đỏ lựng của đối phương, dịu dàng nhìn vào mắt người kia cho đến khi cậu dần thả lòng và khẽ “Ừm” một tiếng, hai cánh tay hồng hào mềm mại quay trở lại ôm ghì lấy vai anh, giấu khuôn mặt sớm đã ướt át bởi nước mắt sinh lý vào hõm vai anh, ra hiệu cho đối phương bắt đầu chuyển động.

Đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của Machida nắm chắc lấy hai cánh mông người kia, anh nâng người cậu lên một chút rồi từ từ dập xuống, tốc độ từ chậm rãi, thả lỏng lúc ban đầu, rồi dần dà tăng tốc và ngày một dồn dập hơn. Akaso cũng muốn người kia được dễ chịu, cậu thuận theo tốc độ của anh mà nhấp người, cảm nhận vật thể nóng bỏng khổng lồ đang ra vào liên tục trong cơ thể mình, miết vào thành mạch nhạy cảm, nhưng cứ mỗi lần gần chạm đến điểm sâu kín nhất bên trong thì người kia lại tự động lùi lại khiến cậu gần như phát điên lên được.

“Nhanh…” Akaso nghe thấy giọng mình ấm ức, rời rạc và vỡ vụn trong tiếng thở. “Nhanh… chỗ đó… ưm… ”

“Ừm, Mamoru gọi ai cơ?” Cơ thể Machida đã đẫm đìa mồ hôi, anh hôn vào tai đối phương và trầm giọng thì thầm.

“… Gọi Kei-kun…” Akaso nức nở như một chú mèo nhỏ đòi hỏi được gãi cằm, hông cậu vô thức đẩy về phía trước, tìm kiếm hơi ấm của người kia, phía bên dưới siết chặt lấy anh như thể đó là mỏ neo duy nhất giữ cậu không trôi ra khỏi bờ. “Kei… nhanh đi.”

Chiếu chỉ đã giao xuống, hạ thần nào dám cãi lời.

Xen giữa những đưa đẩy nhịp nhàng nhưng mạnh bạo, vồn vã và đầy mê mải sau đó, từng nụ hôn rải rác rơi xuống khắp cơ thể đối phương, tiếng thở hòa lẫn với tiếng rên, và cả những lời đường mật vụn vỡ không ai hiểu nổi. Đôi bờ vai dính sát vào sau trong đêm hè, cộng thêm những chuyển động nhịp nhàng lúc nhanh lúc chậm bên dưới khiến hai cơ thể mướt mải, từng tiếng lách bách của hai phần thân dưới va đập vào nhau, tiếng ghế sofa rung lên kèn kẹt bên tai bọn họ, tất thảy đều được nghe rõ mồn một giữa bốn bức tường.

Akaso đến trước người kia, tiếng pháo hoa quen thuộc của những lần ái ân bung nổ trong đầu cậu khiến cho trước mặt người nọ chỉ còn là một mảng trắng xóa. Machida thả cậu xuống nệm ghế, rướn người lên để kê hai cẳng chân nọ lên trên vai mình, tiếp tục nhịp độ của anh cho tới khi dòng chất lỏng trắng đục bên dưới căng tràn trong lớp bao mỏng, Akaso nghe tim mình đập bình bịch như muốn nổ tung khi cảm nhận được chuyển động đó ở bên dưới.

Machida chống tay lên nhìn cậu từ trên xuống, anh hớt vội mái tóc ẩm ướt của mình ra sau một lần nữa rồi đưa tay vuốt ve gương mặt nóng hổi của đối phương, ngón tay cái thô ráp mân mê gò má bầu bĩnh đỏ ửng, chóp mũi thon thả thanh tao, cho tới đôi môi dày mềm mại, sưng tấy thì dừng lại và nhẹ nhàng xoa nắn, miết qua miết lại hồi lâu.

“Hôn em.” Akaso lại ra lệnh, đôi mắt đượm tình của cậu chỉ còn khép hờ, mệt mỏi cùng cực sau cơn bão tố.

Machida không nói hai lời mà lẳng lặng cúi xuống hôn cậu, dịu dàng và mạnh mẽ, bá đạo và ái êm. Anh ôm siết lấy người kia, im lặng để cậu cố gắng sắp xếp lại ngôn từ, chờ đợi cho đến lúc đối phương nhỏ giọng ghé vào tai anh thì thào.

“Ở trường quay không được đánh mắt đưa tình với bạn diễn.”

“Ừm, ừm…”

“Không được đi ăn riêng, không được nhắn tin riêng mà chèn sticker.”

“Ừm, ừm…”

“Không được nhìn vào mắt cô ấy và khen cô ấy xinh đẹp. Không được nói rằng cô ấy đáng yêu đến mức phạm quy.”

“Ừm, ừm…”

“Không được bỏ bữa, không được thức khuya.”

“Cái này là dặn anh hay dặn em vậy?”

“Anh trật tự!”

“Ừ, rồi, nghe em hết. Anh còn phải làm gì nữa nào?”

Akaso nhìn anh bằng ánh mắt lấp lánh có chút tủi thân, cũng có chút không nỡ.

“Còn.” Cậu rướn người, giấu mặt trong hõm vai anh. “Nhớ em.”

Machida mỉm cười, đưa tay ôm lấy mái đầu mềm mại và vuốt ve những sợi tóc màu nâu nhạt.

“Tuân lệnh, Sunshine.”

./.

Khi Akaso tỉnh dậy vào hôm sau thì trời đã sáng ngày, ánh nắng đầu hạ chói chang xuyên qua cửa sổ phòng ngủ làm cậu nhíu mày và định thần mất một lúc. Căn nhà đã trở nên vắng lặng như tờ, quần áo vương vãi hôm qua đã được giặt khô và treo ngoài ban công. Trên người cậu là chiếc áo sơ mi oversize của anh, cần cổ vẫn còn chằng chịt những dấu hôn đỏ thẫm, mùi hương của người kia vẫn vương vấn đâu đây như ôm ấp lấy cậu.

Akaso đứng dậy và lười nhác đi ra phòng khách, ở trên bàn ăn có chuẩn bị sẵn một vài món ăn đơn giản, bên cạnh bình trà matcha là một tấm giấy nhớ màu trắng ngà. Akaso bật cười nhẹ, người này đúng là lão trung niên, đến bây giờ vẫn còn dùng giấy nhớ để gửi gắm lời nhắn lại cho người nhà.

Ở trên giấy nhớ là vài dòng chữ được viết nắn nót bởi bút mực màu xanh lá cây, nghe bảo rằng nếu lời nguyện ước được viết bằng mực xanh lá cây thì sẽ trở thành hiện thực.

“Khi nào thấy nhớ, thì gọi cho anh.

Hãy gọi cho anh, cả khi không nhớ.

Ăn no, ngủ kỹ, quay phim vui vẻ.

Yêu em. Thương em. Nhớ em.”

Akaso cười đến rung cả người với những vần thơ lủng củng của người kia. Một tháng thôi mà, cũng chẳng có gì to tát đến thế.

Chỉ là trong khoảng thời gian ấy, cậu phải tập chống đẩy một mình mà thôi.

(End)

[Hồ Hách] Ráng chiều

Ráng chiều

~ Rurouni ~

Hồ Tiên Hú x Hách Phú Thân

Ông Hoàng làm ngư dân đã quá nửa cuộc đời, coi biển như nhà, đất liền như đất khách. Gần lúc xế chiều tưởng được hưởng chút phúc tuổi già, thì “nhà” của ông đã cướp đi toàn bộ thân nhân trong một cơn bão hung tợn. Rốt cuộc chỉ còn lại một căn lán tạm nơi “đất khách” để trú chân mà thôi. Mất sức lao động, ông sống qua ngày bằng dăm đồng phúc lợi, mấy con cá mót được từ những đoàn thuyền ngoài xa về, và chút ít rau dưa trồng trọt cùng dân làng chài gần đó.

Đám trẻ con nơi này mỗi lần ra biển chơi đều thích quấn quýt nghe ông kể chuyện, từ những cơn bão biển điên cuồng gầm thét, đến những linh hồn hay đùa giỡn nơi mạn thuyền, từ mẻ cá đêm to bằng bắp chân, cho đến ráng chiều đỏ rực phía chân trời…

Nhưng dần dà, lũ trẻ cũng lớn lên, chúng tới thành phố để lập nghiệp, đổi đời, và chẳng mấy đứa còn trở về nữa. Nếu có về cũng ít tới hỏi han. Dăm câu chuyện cũ tan như bọt sóng.

Chỉ có một thằng nhóc mặt mũi thanh tú, đến tận khi lên Đại học cũng vẫn thường ghé cái lán nhỏ của ông.

Ông Hoàng thường gọi nó là Tiểu Hách. Thằng bé ngoan, hay cười, làn da trắng bóc chẳng giống dân vùng biển, mắt đen lay láy, tròn xoe lúc nghe ông kể chuyện. Nghe đâu nó học ở mãi tận Bắc Kinh, xa xôi như thế. Ngày đỗ đại học, Tiểu Hách chạy ra biển chơi, mang cho ông một giỏ trái cây coi như tạm biệt. Ông Hoàng tết tặng nó một dây bùa bình an, thằng nhóc đút vào túi áo ngực, hứa với ông mỗi hè đều sẽ về thăm.

Đã hai năm nay không về, Tiểu Hách bảo nó đi học diễn xuất, làm diễn viên gì đó, là xuất hiện trên truyền hình ấy. Cái lán của ông Hoàng chỉ có một chiếc radio cũ mèm, chẳng biết chỉnh sóng kênh nào để nghe được tiếng nó, nhưng biết rằng đứa nhóc mình coi như con cháu trong nhà có thể thực hiện được ước mơ, ông cũng mừng lắm.

Mùa hè này Đại Liên nóng hơn mọi năm, gió từ biển thổi vào mang theo hơi muối mặn, ẩm ướt trên da. Lán nhỏ trông thẳng ra bờ biển hôm nay đón được người từ phương xa, Tiểu Hách lại tới thăm ông, mang theo cơ man những quà. Đã cao lên nhiều rồi, da cũng đen đi một chút, nghe kể là phơi nắng mấy tháng ở phim trường. Chỉ có ánh mắt cười lấp lánh cong cong là không đổi. Thằng cháu ngồi trên chiếc giường nhỏ nơi góc tường, luôn miệng kể cho ông đủ thứ trên đời.

Trong những câu chuyện lộn xộn, thi thoảng ông lại nghe thấy một cái tên. Là lạ, nhưng đặt vào trong miệng thằng bé đang cười rạng rỡ kia, lại nghe ra biết bao nhiêu ngọt ngào.

“Cậu ấy giỏi lắm nha ông, từ bé xíu đã đi diễn rồi, bây giờ cũng nổi tiếng lắm đó, đến bố mẹ con cũng biết.”

“Lúc nghe tin con sẽ đóng cùng cậu ấy, mẹ con còn bắt đi xin chữ ký nữa cơ mà.”

“Cậu ấy tốt lắm, lại còn đáng yêu, cũng hay tận tình chỉ con cách diễn.”

“Mà cậu ấy ở Thiên Tân ông biết không, cách bên kia bờ biển, chỉ một giờ bay thôi.”

“Thi thoảng con còn nghĩ, rõ ràng cùng ở Bắc Kinh mà chẳng khi nào gặp được, biết đâu về Đại Liên nhìn qua một đường chân trời mà lại thấy nhau nhỉ, haha…”

“Chỉ một giờ bay thôi, cũng không xa lắm. Nên con… con còn rủ cậu ấy đến Đại Liên chơi nữa đó. Chỉ không biết có thời gian hay không…”

Những chữ cuối câu nhẹ dần, rồi biến mất tăm trong cơn gió biển mới thổi vào. Ông cười cười nhìn thằng bé đang hơi bĩu bĩu môi chừng như hờn dỗi, “Tiểu Hách nhà chúng ta biết yêu rồi đấy nhỉ?”

Để rồi thấy mặt nó ửng lên như một cái lòng đỏ trứng gà.

“Cô bé mà Tiểu Hách thích chắc chắn là đáng yêu rồi. Vừa dễ thương vừa tốt bụng, nhất định sẽ nhận lời đến đây chơi thôi.”

“Ừm. Đến lúc đó con sẽ dẫn cậu ấy tới gặp ông cho coi.”

Ông Hoàng gật đầu cười, tự dung cũng háo hức gặp mặt “cháu dâu tương lai” của mình đến lạ.

.

Cách ngày, Tiểu Hách lại đến, đôi mắt sáng như sao và khuôn miệng cười rạng rỡ hơn cả hoa đào, “Cậu ấy sắp đến rồi ông! Cậu ấy gửi tin nhắn bảo cháu ngày kia được nghỉ sẽ qua đó, còn đòi đi ăn hải sản cơ! Thằng nhóc này ăn nhiều như vậy, chết cái ví tiền của cháu mất thôi…”

Rồi làm vẻ tiếc rẻ nhìn nhìn cái ví trong tay. Ông Hoàng lại bật cười, “Tiểu cô nương không kén ăn là tốt nhất, sau này có sinh con cũng dễ nuôi con.”

Chỉ thấy thằng nhóc kia phá lên cười ha hả, lại mở máy láu liên kể về những nơi mình định dẫn người trong lòng tới thăm thú, những thứ muốn làm cùng nhau, thậm chí cả đi công viên trò chơi nữa, chẳng phải người ta vẫn hẹn hò như thế hay sao?

Cuối cùng, Tiểu Hách còn nói, nếu bầu không khí vừa vặn, có lẽ con sẽ tỏ tình. Dứt lời, vành tai đỏ hồng lên trong bóng xế, còn hỏi ông Hoàng có thể tết cho mình một đôi vòng tay hay không.

.

Thế mà đã ba hôm, thằng bé không lại. Tinh mơ sáng nay trời đổ cơn mưa rào, chấm dứt chuỗi ngày oi nồng đến khó thở. Mưa vẫn mang theo vị muối biển mặn mòi, cả mùi cỏ mới phảng phất đâu đây, khiến lòng người khoan khoái. Ông Hoàng mắt đã mờ, tay run run, mãi rồi cũng kịp tết cho Tiểu Hách được một cái vòng. Cái thứ hai mới dở dang được nửa, vừa trông ngóng thằng bé lại chơi, vừa sợ nó tới mà mình chưa làm xong, không biết chừng cô bé kia lại giận mất.

Nghĩ vậy, ông vội vàng mở cái hộp nhôm ở chân giường, tỉ mẩn ngồi đan tiếp. Ngoài trời mưa tạnh nắng lên, cái nóng cũng giảm hẳn. Ánh mặt trời xiên xiên chiếu qua ô cửa, vừa vặn rơi trên những sợi dây đỏ, ánh lên màu xinh đẹp.

Bãi sỏi bên ngoài chợt lạo xạo vang tiếng bước chân, ông Hoàng mừng rỡ ngẩng đầu, không ngoài dự đoán đã thấy cậu trai kia đẩy cửa bước vào, ngược sáng mà đứng, vẫn nhìn ông mỉm cười, trên tay cầm một bao đồ ăn vặt to ú ụ, miệng hô hào nhất định hôm nay phải “nhậu” hết đống này với ông nè.

Chiều hôm đó, Tiểu Hách ở lại chơi với ông rất lâu, cứ như thể muốn tranh thủ chút thời gian mà kể hết chuyện của hai năm vừa qua vậy. Ở trường đại học thì cũng không có gì đặc biệt, cũng chỉ là lên lớp, đi ăn ở canteen, tập diễn xuất, giãn cơ, tập múa cùng các bạn, rồi ngủ gật, trốn học đi chơi, liên hoan tiệc tùng tới khuya mới về, ký túc xá đóng cửa, lêu hêu ở ngoài đến sáng… Nhiều nhất, có lẽ vẫn là những câu chuyện ở phim trường nọ, bộ phim khắc cốt ghi tâm, những người đã gặp, những chuyện cùng trải qua…

Tiểu Hách nói rất nhiều rất nhiều, những chuyện ông nghe cái hiểu cái không, nhưng rõ ràng nhất là nghe ra được vấn vương trong không khí có cái gì đó lãng đãng mơ hồ, như là nỗi nhớ. Không hiểu sao ông cảm thấy, đứa nhỏ này giống như đang biên một câu chuyện dài ngoằng, để rồi cuối cùng thú nhận với bố mẹ là mình vừa làm vỡ lọ hoa.

Chiếc đồng hồ cũ trên bàn tích tắc đếm giây, trời dần tối, ông Hoàng cúi nhìn sợi dây đỏ tết vòng trong tay. Chiếc vòng còn dang dở, sắc màu ảm đạm, rặng mây bên ngoài đã ngả tím biếc, không còn tiếng cười cười nói nói bên cạnh, thằng nhóc đã ra về, cái lán nhỏ của ông chìm vào tĩnh mịch.

Thế mà chẳng hiểu sao bên tai ông vẫn như vang vang tiếng của Tiểu Hách, mà khiến ông không khỏi thở dài.

Đứa nhỏ ngồi bên cạnh ông, trên cái giường cũ nơi góc phòng, đối diện ô cửa nhỏ nhìn ra biển, tay mân mê những sợi dây đỏ, rồi đột nhiên nó dụi dụi mũi, khẽ cười.

Vốn dĩ, hôm qua con định sẽ tỏ tình.

Con đưa cậu ấy đi chơi nhiều nơi lắm, quảng trường Trung Sơn này, công viên Đại dương, cả đại lộ Discovery nữa. Đi ăn hải sản, trái cây sấy, đá bào, kem hoa quả… Còn cả ra biển nữa. Cảng biển thật đẹp, cậu ấy cũng rất vui, bầu không khí vừa vặn, con chưa bao giờ thấy mây ban chiều đẹp như thế…

Bãi biển rất vắng, như thể chỉ có hai người. Con gọi tên cậu ấy, cái tên đã tâm tâm niệm niệm suốt bấy lâu nay. Cậu ấy khẽ nghiêng đầu nhìn con, tóc mai phất phơ mềm mại, chỉ thế thôi mà trái tim cũng nghe thịch một tiếng.

Kỳ lạ làm sao, trước nay con vốn không phải người nhạy bén, thế mà lúc đó con lại đọc được ra, ánh mắt cậu ấy nhìn con như đang bảo,

Tiểu Hách à,

Đừng nói.

.

Hóa ra, con ngốc ơi là ngốc.

Hóa ra cậu ấy đã biết cả rồi.

Chỉ là, cậu ấy bảo con rằng,

Đừng nói.

Bàn tay siết lấy những sợi dây đỏ thoáng run lên một chút, thằng nhóc lại cười cười,

Ông à, đôi vòng tay mà con nhờ ông tết ấy, thôi chắc là con lấy trước một chiếc này vậy, haha… Chờ khi nào con lừa được một người tới ở bên con, một tiểu cô nương xinh xắn đáng yêu nào đó, con sẽ lại nhờ ông tết nốt nha.

Cậu ấy hả?

Cậu ấy có lẽ… sẽ không đến Đại Liên nữa đâu. Nhà cậu ấy ở Thiên Tân mà, ông biết không, ở bên kia bờ biển, cách những một giờ bay, lâu lắm… Chung một thành phố mà còn chẳng bao giờ gặp được nhau, nữa là người ở bên kia đường chân trời.

Gió từ biển thổi vào, cánh cửa sổ bằng gỗ cót két kêu vang, Tiểu Hách giơ tay vẫy chào ông, sợi dây vòng trên tay đỏ rực, bóng lưng hòa tan vào ráng chiều.

Có những tình yêu như dấu chân trên cát, mà có những tình yêu lại chỉ có thể làm bọt sóng mà thôi. Bừng nở như những đóa hoa, rồi biến mất giữa lòng biển.

Cũng như có những lời, đến nói ra cũng không thể.

Người trong lòng chỉ để trong lòng

Dẫu là đời kiếp vẫn nhớ mong

Thương lắm cũng đành theo gió thổi

Môi mềm mắt biếc lẫn mây trong…