[TFBOYS Fanfic – Nguyên Thiên] Me before You (1)

Me before You

25299502_159854671450030_1377294406382123699_n

~ Rurouni ~

Nguyên Thiên | AU | Romance | G | On-going

~*~

[1]

“Vương Nguyên? Ừ… Hôm nay anh đừng đến. Phải, có chút chuyện.”
“… Ừ, là… Anh ấy về rồi, muốn gặp tôi.”
“… Là ở đường Đức Chính, phải, là nơi đó.”
“Được, hẹn gặp anh sau.”

Cúp điện thoại, bàn tay nắm vô lăng khẽ siết lại. Con đường phía trước vẫn không thông, ráng chiều rọi vào một đôi mắt đen thẳm, càng lúc càng thâm trầm. Vương Nguyên nhíu mày, nghĩ một hồi. Sau đó ở ngã tư tiếp theo quyết định vòng lại, đi thẳng về đường Đức Chính.

Người vừa gọi cho anh có một cái tên rất đặc biệt, thân phận tồn tại cũng đặc biệt. Dịch Dương Thiên Tỷ.

.

Họ quen nhau qua một app làm quen trên mạng, khi bạn bè Thiên Tỷ thống nhất rằng cậu đã cô đơn quá lâu rồi và nên bắt đầu một mối quan hệ mới đi thôi.

Và thế là sau một tấm ảnh đăng lên, vài câu trò chuyện, mấy lần hẹn bất thành, thì họ ngồi đây, đối diện nhau ở một trà hoa viên khá tĩnh lặng. Căn xép nhỏ với ánh đèn vàng và những chậu cây treo lơ lửng, dập dìu trong tiếng nhạc nhẹ, khẽ khàng như tiếng nói chuyện của cậu.

Người ngồi đối diện bằng tuổi cậu, sinh trước 20 ngày, có cái tên rất dễ nghe, Vương Nguyên. Khí chất người đó tỏa ra cũng rất dễ chịu, không cười thì như cây kem mùa hạ mà cười lên lại giống đứa nhỏ hàng xóm, khiến người ta chỉ muốn xoa đầu cho kẹo. Nhưng Thiên Tỷ biết, khi Vương Nguyên sảng khoái bước ra từ chiếc Audi A8, đôi mắt lấp lánh ngàn ánh sao nhưng lại sâu hút khó dò, ý cười hiếm khi chạm đáy mắt, rằng người này vốn không hề đơn giản, cũng chẳng hề tầm thường.

Cậu chỉ là một thầy giáo vũ đạo mở một studio nhỏ, tham vọng vốn chẳng nhiều, chỉ thích vũ đạo và chơi cùng đám trẻ. Thi thoảng có một vài ca sĩ hoặc nhóm nhạc mới tới mời cậu biên đạo, tiền kiếm được đều để ở sổ tiết kiệm lo cho lâu dài.

Cũng có thời cậu đam mê, cuồng nhiệt, rực cháy. Rồi theo thời gian, mọi phong mang bị gọt giũa, dần dà trở nên bình lặng, theo dòng nước qua ngày thong thả sống.

Một phần, có lẽ, là từ khi người kia rời đi. Bất tri bất giác, cuộc sống của cậu phai đi vài phần màu sắc, cũng nhạt đi những giai điệu một thời.

Kỳ thực để nói là vấn vương lưu luyến đến khắc cốt ghi tâm cũng không hẳn, đau lòng đến chết đi sống lại cũng không có. Chỉ là khi đã quá quen thuộc với một thứ rồi lại mất đi, trong lòng hẫng một cái như vừa bước hụt, để rồi cứ mãi ngơ ngẩn.

Đám bạn bè của cậu nhìn sự ngơ ngẩn đó nhìn đến ba năm, rốt cuộc chịu không nổi, một mực lập cho cậu một tài khoản trên app làm quen. Thế rồi trong một lần nhàm chán vô tình, cậu nhấn nút trái tim cho hình ảnh của một người. Vài giây sau, anh nhắn tin cho cậu.

Cảm giác đầu tiên Vương Nguyên mang lại khi ấy là rất thoải mái. Anh biết cách nói chuyện, vui tính nhưng không sỗ sàng, lịch sự mà không cứng nhắc. Họ nói về thú cưng, cây cảnh, chính trị, nghệ thuật, lại nói về triết học, chiêm tinh, rồi tâm linh, bói toán. Có lẽ chính sự thích thú này đã kéo Dịch Dương Thiên Tỷ ra khỏi quỹ đạo thường nhật, tiến vào một mối quan hệ không rõ ràng.

Khác với những kẻ khác khi tiếp xúc với cậu vài lần liền mập mờ gợi ý tình một đêm, Vương Nguyên dường như rất nhiều kiên nhẫn, cũng rất có phong cách quý ông. Anh rất biết lúc nào nên hỏi thăm, lúc nào nên im lặng, chủ đề nói chuyện dường như không bao giờ hết và tuyệt nhiên chẳng bao giờ khiếm nhã. Bởi vậy khi anh đề nghị gặp, cậu đã đồng ý.

Vương Nguyên để cậu chọn địa điểm, còn cẩn thận muốn tới đón, nhưng cậu ngỏ ý sẽ tự mình đi đến. Nói cho cùng trong lòng Thiên Tỷ vẫn còn chút đề phòng. Cậu hơi bảo thủ, có phần truyền thống, cách sống cũng khác người, nhưng cậu không ngốc. Thực ra mà nói, đàn ông ở độ tuổi 30 này rồi, có tới bar say khướt một trận rồi lên giường bừa với một tên đực rựa nào đó cũng là chuyện bình thường. Chỉ là, người như cậu sẽ không làm vậy.

“Trừ người tôi yêu ra thì tất cả đều là củ khoai.” Cậu nói vậy và Vương Nguyên bật cười, đuôi mắt cong lên như vành trăng mới nhú, không khỏi cảm khái là xinh đẹp.

Thiên Tỷ ngượng ngùng hỏi lại, “Lạ lắm sao?”

Vương Nguyên lắc đầu, “Không lạ, không lạ, tôi cũng có biết vài người như cậu, khá là, ừm, gì nhỉ? Platonic love?”

Thiên Tỷ mỉm cười, “Cũng không hẳn. Thực ra… Anh đừng cười, tôi chưa lên giường với ai bao giờ.”

“Ồ.” Vương Nguyên đáp lại đơn giản.

“Kỳ quái lắm phải không?”

“Không hẳn. Có thể cậu có chút bệnh sạch sẽ và chỉ đơn giản là chưa tìm thấy người yêu nên không làm chuyện đó bừa bãi thôi.” Vương Nguyên nhận xét và Thiên Tỷ gật đầu.

“Người tôi yêu… Anh ấy…”

“Thẳng phải không?”

“Ừ.”

“Tôi có thể hiểu được. Mấy năm rồi?”

“Từ năm 2 cao trung, đến nay… Chà, thế mà đã mười ba năm rồi. Anh ấy rời đi vào ba năm trước.”

“Cậu vẫn còn thương nhớ?”

“Không hẳn. Tôi thấy lòng mình phẳng lặng. Có thể do không tìm được ai. Có thể do đến độ tuổi này chẳng thể nào tìm được cảm xúc cũ… Tôi không biết, chỉ là…”

Thiên Tỷ nhún vai, cúi đầu uống một hớp nước.

Vừa ngẩng lên, khuôn mặt tinh xảo kia đã phóng đại trước mắt. Hơi thở đối phương chờn vờn trên mũi cậu và theo phản ứng tự nhiên, mặt cậu nóng rần như hơ lửa, cổ họng khô khốc nuốt ực một cái.

Giọng Vương Nguyên như thấp xuống hẳn một tông và trong tiếng nhạc du dương dìu dặt, anh thì thầm trên môi cậu, “Chúng ta hôn nhau nhé?”

Như ma xui quỷ khiến, Thiên Tỷ gật đầu.

Môi hai người chạm nhau, đầu óc cậu vẫn hoàn toàn minh mẫn. Không có bóng bay chuồn chuồn bươm bướm pháo hoa gì hết, chỉ có vị trà đào thanh ngọt trên cánh môi đầy đặn của người kia, cùng những mơn trớn hết sức dịu dàng. Và lịch thiệp.

Anh chỉ dùng môi, nhẹ nhàng miết qua môi cậu, khẽ mút nhẹ rồi nhả ra, vờn vẽ theo viền môi, thong thả lướt qua môi châu rồi đổi hướng. Hơi thở quện vào nhau, môi mềm quấn quýt, khiến một hồi sau thần trí cậu bắt đầu phủ sương mờ. Thiên Tỷ mơ hồ nghĩ, chỉ là hôn nhẹ mà có thể khiến người như cậu bất giác mê đắm, dưới chân Vương Nguyên xem ra xương chất thành núi.

Nhưng rồi khi họ dứt khỏi nhau và Vương Nguyên mỉm cười, chu môi “chụt” nhẹ một cái lên khóe miệng cậu đầy lưu luyến, ngón cái lướt qua viền môi lau đi vệt nước. Lễ độ mà quyến rũ một cách chết tiệt, thì chợt nhiên cậu cảm thấy, nếu là người này thì cũng không tệ.

Advertisements

Miên hoa đường

24131361_1500825673345956_1102154581593348157_n

Cảm tưởng mình có thể gặm cục đường này đến 10 năm nữa… Cái giọng điệu ấy nghe làm sao, thế nào cũng thấy một bọc cưng chiều nựng nịu đến nhũn ~~~ mọe tym huhuhu :(((((((

“Anh đợi đến 20 ngày rốt cuộc vẫn là hạ thủ lưu tình…”

“Tình” gì mà lưu? :((((((( Như mấy thằng trai thân thiết nhau bình thường không phải sẽ là một cái bộ dạng “Á à mày chết với bố!!!” saooo??? :((((((( Tình gì mà anh lưu thế hả anh :((((((( Ứ~~~ :((((((

Cái này rõ ràng là kiểu rình chụp xong nhìn ngắm một hồi tự thấy em móe quá thể, xong cứ để đó ngắm quài :(((((((

Trong điện thoại mình cũng có ảnh vài đứa bạn, nhưng đều là ảnh hai đứa wefie với nhau hoặc là ảnh nó mượn máy mình selfie xong mình cứ để đó phòng lúc nó cần sẽ gửi. Ảnh dìm hàng cũng có nhưng không bao giờ đăng lên sợ nó đập cho về ba má hong nhận ra, chứ cơ mà tuyệt đối hông có rình lúc nó ngủ moe moe moe như một cục kẹo bông đường như kia xong rồi chụp xong rồi cứ thế lưu mãi trong máy đâu nhéeee anh Nguyên nhéeeee :(((((((

Đáng ra bi giờ trong đầu toy phải nảy ra 10001 cái plot hường huệ cutoe cơ mà toy lại chỉ có thể gặm đi nhấm lại cái câu hờn cưng chìu kia mà quắn thành hình số 8 thoy huhu TT^TT

“Anh đợi đến 20 ngày rốt cuộc vẫn chỉ có thể hạ thủ lưu tình…”

Dịch nghĩa: Em có giở trò quậy phá kiểu gì đi nữa, anh có ghim cỡ nào đi nữa, rốt cuộc đến phút cuối cùng, đối với em cũng chỉ có thể cưng chiều mà thoyyyy

Luôn tiện lúc đang nghe bài này, bèn chảy ra thành bùn xuân ;A;;;

[TFBOYS Fanfic] Tro của phụng hoàng (3)

Tro của phụng hoàng

11921748_160831890922018_8091404625239598191_o

~ Rurouni ~

OT3 / non-AU / POV / Flangst (?) / On-going

.

3

“Kịch bản não tàn bán hủ, fan làm loạn, người bên ngoài cười nhạo, tất cả những thứ này từ bao giờ trở thành lỗi của em vậy? Em nói cho anh biết Vương Tuấn Khải, suốt thời gian qua dẫu không coi là bạn cũng phải coi là khách, anh khó chịu chẳng lẽ em thì không? Anh thực sự nghĩ em mềm mềm nhũn nhũn tối ngày lấy nước mắt rửa mặt chỉ biết ăn không biết nghĩ, không có anh không sống nổi như mấy cái tình tiết thối nát trong fanfic ấy hả, đội trưởng?”

Càng nói âm lượng càng tăng cao, mấy chữ cuối nghiến răng nghiến lợi mà thốt ra, vang vang dọc theo những vách tường cách âm, cũng chẳng quản ánh mắt người đối diện càng lúc càng tối đi.

.

Vương Nguyên trở dậy giữa đêm, đồng hồ mới điểm ba giờ, rèm cửa phơ phất dưới trăng lạnh. Vươn tay muốn với lấy bao thuốc trên tủ đầu giường, lại chợt nhớ ra bên trong sớm đã bị Sử Cường nhồi đầy bằng kẹo dẻo. Cậu cười khổ, đành ngồi dậy dốc nốt những viên kẹo đủ màu bên trong ra, chậm rãi bỏ vào miệng. Hình ảnh cậu nhóc lúc nào cũng nhồi đầy hành lý bởi đồ ăn vặt như thể mãi mãi còn đó, trong ánh mắt cưng chiều của những nàng master fansite sớm đã thành gia lập thất.

Những ngày đầu mới vào công ty, có lẽ cậu cũng chẳng khác gì một kẻ rong chơi qua đường. Bố mẹ không muốn để đứa con trai nhỏ suốt ngày chạy quanh khu tập thể vọc đất cát mà chơi, bèn nhét nó vào một công ty giải trí lính mới tò te cho học hát học đàn, chẳng mong hòng gì nó thành ngôi sao nổi tiếng, có thể sạch sẽ trở ra khỏi phải giặt đồ nhiều đã là tốt lắm rồi. Không nghĩ đến những ngày đông rét cóng phải đứng giữa giao lộ làm quen với công chúng, những bài tập giãn cơ đau đến bật khóc, những buổi luyện thanh khản cả tiếng. Càng chẳng ai nghĩ tới cậu sẽ đi lên con đường ngày hôm nay, chân trần giẫm lên bao nhiêu chông gai cay đắng, chịu đựng hết thảy những thóa mạ và phủ định, những thứ mà tưởng chừng năm xưa có thể giết chết một đứa trẻ từ trong trứng nước.

Có câu nói, chỉ khi đi qua rồi chúng ta mới biết mình có thể mạnh mẽ đến nhường nào.

Nhưng kỳ thực có một điều họ không hiểu, rằng người có khả năng tổn thương mình sâu đậm nhất, chính là người ngày đêm kề cận. Xã hội ngoài kia vốn không ai có trách nhiệm phải xót thương và bao dung bạn, nên cho dù họ có xử tệ với bạn cũng là lẽ thường, hiểu được điều đó liền có thể nhẹ nhàng cười mà đi qua những lời phỉ báng cho sướng miệng của người đời.

Nhưng người mà bạn để trong mắt, giữ trong lòng thì khác, nhất cử nhất động đều có thể khiến bạn đau lòng. Mà cái đau này, thời gian có dài lâu cũng chỉ giúp biến nó thành sẹo, trái gió trở giời vẫn đau nhức như thường.

Chữ nghĩa dùng cũng xác đáng lắm, vì bạn để tâm, nghĩa là tâm mình đã do người khác định đoạt rồi. Nếu họ không dùng tấm lòng đối đãi, thì bạn bỏ ra bao nhiêu cũng chỉ như dã tràng xe cát, một canh bạc vĩnh viễn không thắng nổi.

Kỳ thực fan của họ năm ấy nhìn nhận cũng không sai, cậu vốn là một đứa trẻ khá dựa dẫm. Nói cho cùng, năm đó bọn họ cũng chỉ là nít ranh, mối quan tâm đâu có lớn hơn mấy quả bóng với vài viên kẹo. Vương Tuấn Khải khó thân thiết, cậu dễ hòa đồng, hai đứa cứ như vậy dưới những món đồ chơi cậu mang đến, những cậu chuyện lí lắc cậu kể mà thành bè bạn. Thân thiết rồi thì ỷ lại lẫn nhau, dù sau này có thêm nhiều thực tập sinh mới, Vương Tuấn Khải cũng vẫn chỉ giữ thói quen kè kè bên cậu, rời ra một bước cũng không an tâm. Đến khi debut, chính thói quen này của họ, nói chẳng ngoa, đã kéo về cho nhóm một lượng fan lớn.

Ban đầu họ đến vì sinh lòng yêu thích với mấy nhóc tì biết hát biết nhảy, thích mắt vui tai, lại quanh quẩn bên nhau như đôi chuột nhỏ. Dần dà, những thứ nho nhỏ đó được phủ lên mình vài định nghĩa xinh đẹp, “tình dài theo năm tháng, trúc mã kết thành đôi”. Cái gì mà “em đến bên em ấy trong thời điểm cô độc nhất, mang tới ánh sáng rực rỡ như mặt trời”, cái gì mà “bầu bạn là lời tỏ tình dài lâu nhất”. Vương Nguyên đôi lúc đọc được cũng thấy buồn cười, chuyện nào có to tát đến vậy. Cuối tuần gặp nhau hai lần cùng tập hát cùng luyện nhảy, thi thoảng ghi âm cover vài ca khúc, vác loa ra đường phố hát dạo; rảnh rỗi rủ nhau đi công viên trò chơi, xem phim hoạt hình, ăn gà rán; chia sẻ bộ mô hình rởm mua ở taobao, rồi kể cho nhau vài chuyện trường lớp. Nếu chỉ vậy cũng thành chân ái, thì con người ta ở đời đã không lắm chuyện cãi nhau chia tay li dị rồi.

Có điều, cậu không để tâm, nhưng Vương Tuấn Khải thì có.

Họ rất hiểu nhau, mặc dù nhìn qua thì đối lập vô cùng. Vương Nguyên hiểu được tỉ mỉ dụng tâm lẫn cố chấp của Vương Tuấn Khải, và anh thì hoàn toàn chấp nhận được tất cả mâu thuẫn nội tại lẫn sự biến đổi tâm lý chóng mặt của cậu. Và cũng chính bởi thế, nên khi thành viên thứ ba xuất hiện, trái ngược với sự chào đón nồng nhiệt của Vương Nguyên, thì phản ứng đầu tiên của Vương Tuấn Khải là bài xích. Anh không quá thích sự thay đổi hay những nhân tố mới đầy bất ổn, cũng sợ sự tan vỡ và chia ly.

Có thêm một Dịch Dương Thiên Tỷ, phiền não của Vương Nguyên tăng gấp ba. Một bên nhường nhịn con mèo lớn Vương Tuấn Khải khỏi xù lông, một bên dỗ dành con gấu nhỏ Dịch Dương Thiên Tỷ ra khỏi ổ, cuối cùng khi hai kẻ đó gặp nhau thì vận hết mười thành công lực để điều hòa không khí.

Vương Tuấn Khải dính người, cụ thể là dính cậu. Dịch Dương Thiên Tỷ xa cách, cụ thể là tất cả mọi người.

Chỉ có điều Vương Nguyên không ngờ, sau khi điều hòa xong không khí, thì kẻ thừa ra ở đây lại là mình.

Cũng không quá rõ bắt đầu tự khi nào, chỉ nhớ là ngay sau lần đầu tiên được lên truyền hình tham dự Happy Camp, thì thái độ Vương Tuấn Khải với cậu bắt đầu khác lạ, có phần lảng tránh tiếp xúc, khi nói chuyện cũng không nhìn mặt, chân mày thi thoảng hơi nhăn lại tỏ vẻ không thoải mái. Vương Nguyên đủ nhạy cảm để nhận ra, nên cũng đủ kịp thời để phối hợp lảng tránh, không dưng mà đem mặt nóng áp mông lạnh. Cả hai người đồng thời ăn ý tránh tiếp xúc với nhau.

Nhưng, tổn thương trong lòng là thật.

Có đôi khi hai người nọ cùng đi ăn khuya, vài cuối tuần hẹn nhau ra rạp, những mẩu chuyện nhỏ cậu không hề hay biết, hoặc những tin nhắn không đầu không cuối mà cậu chẳng hiểu ra sao. Thế giới của đội trưởng và cậu út, khỏi cần phải xây một cánh cổng, Vương Nguyên cũng tự biết mình không thể bước vào.

Đôi lúc cậu gật gù, người ta lớn lên rồi cũng sẽ có vài điều thay đổi. Hơn nữa đều đang ở tuổi dậy thì, tâm sinh lý bất ổn, mọi yếu tố bên ngoài dẫu nhỏ đều có thể tác động đến hành vi ứng xử và tư duy của họ. Cậu biết những khác lạ của Vương Tuấn Khải bắt nguồn từ đâu, nên cũng ngầm ăn ý thuận theo.

Chí ít chúng ta vẫn là một nhóm, khi ngồi riêng với nhau, cậu vẫn có thể lý giải được Vương Tuấn Khải, cũng như vẫn là người Dịch Dương Thiên Tỷ có thể tìm đến tâm sự.

Chuyện chỉ lên đến đỉnh điểm bởi cái gạt tay của Vương Tuấn Khải ngay trước máy quay trong một quảng cáo kẹo nào đó bọn họ tham gia. Trước mặt bao nhiêu người, Vương Nguyên khi ấy không biết đã dùng hết bao nhiêu kiên nhẫn của một đời để bắt mình nhẫn nhịn. Lúc ấy chợt nhiên cậu muốn phì cười khi nghĩ, không phải tự nhiên mà bọn họ có thể gánh cái danh hiệu thanh thiếu niên tiêu biểu của toàn thể Trung Hoa. Xem, nhìn xem, cái tình cảnh này nam sinh thông thường hẳn đã lao vào tẩn nhau luôn được rồi chứ?

Quân tử động khẩu không động thủ, vừa kết thúc quay chụp cậu đã lập tức thộp cổ Vương Tuấn Khải lôi đi. Thỏ con còn có thể nổi điên cắn người, mà cậu thì không phải thỏ.

Tiểu đội trưởng từ trong ra ngoài đều là một đứa trẻ đang cố học thành người lớn.

Vương Tuấn Khải thiếu cảm giác an toàn, bám dính cậu như cái phao cứu sinh cuối cùng, sợ chia ly tan rã, mộng tưởng huyễn hoặc phi thực tế, cậu biết.

Vương Tuấn Khải tùy hứng cảm tính, hành động đều đi trước suy nghĩ, cảm xúc có bao nhiêu liền viết hết lên mặt, cậu cũng biết.

Happy Camp năm đầu tiên họ ra sân bay, fan couple Khải Nguyên mang băng rôn khẩu hiệu không khác gì Scotland biểu tình muốn EU thống nhất, một cô nàng xông xáo giơ banner tận mặt tiểu đội trưởng nọ, vô tình chọc luôn vào nút phát nổ của anh.

Những tiểu thuyết diễm tình trên mạng, những gán ghép thêu dệt ngày đêm không biết chán, khiến những hành động quan tâm nhỏ nhặt bình thường giữa họ với nhau lại dễ dàng trở thành thứ để tưởng tượng ra đủ loại chuyện cấm trẻ em dưới mười tám tuổi.

Công ty thuận nước đẩy thuyền viết kịch bản sitcom bán hủ, fan càng không ngừng cuồng nhiệt vote cho Khải Nguyên lên bảng Best Couple, bạn bè ở trường kín đáo cười nhạo sau lưng, đến bố mẹ cũng không khỏi tỏ ra e ngại.

Nhưng mà…

“Nhưng mà em không cáu thì thôi, anh lấy tư cách gì để trút giận lên đầu em hả?”

Cơn phẫn nộ tuổi mười lăm mở bung ra như đập thủy điện xả lũ đầu nguồn. Tất cả những ấm ức, tủi thân lẫn giận dữ đều ồ ạt tuôn ra. Vương Tuấn Khải đối diện cúi đầu không nói, Dịch Dương Thiên Tỷ bên cạnh gượng gạo lúng túng chẳng biết làm sao. Cậu cứ như vậy mà nói, nói đến khi mắt cũng đỏ lên, trút hết được ra rồi, nước mắt cũng cứ như muốn chảy xuống.

“Chúng ta tốt xấu gì cũng là anh em, có chuyện gì đều có thể nói ra mọi người cùng giải quyết. Đã đứng ở giới này rồi thì thân bất do kỷ, có nhiều chuyện không kiểm soát được cũng chỉ đành nhắm mắt làm ngơ. Anh khó chịu, không lẽ em lại thoải mái? Em không hỏi, anh không nói, cậu ấy thì im lặng vờ như vẫn ổn, cùng một nhóm mà em không khác gì người ngoài cuộc, chắc đi được cùng nhau lâu dài? Anh đã bao giờ thử nghĩ cảm nhận của em chưa?”

“Lỗi cũng chẳng phải ở chúng ta, hà tất phải vậy?”

Nói xong câu cuối cùng, nước mắt cũng cực kỳ phối hợp mà rơi xuống, chẳng quản chủ nhân nó thấy mất mặt thế nào.

Vương Nguyên dứt khoát gạt đi rồi bước nhanh vào phòng tắm, ào ào xả nước.

Cuối cùng cũng nói ra được hết rồi, cậu nghĩ, trong lòng như một cái bong bóng bị chọc thủng, tất cả những oán giận dồn nén đều ồ ạt phun hết ra ngoài.

Nói ít thì tổn thương mình, nói nhiều thì tổn thương người, nhưng có những chuyện không nói không được. Lớp vỏ yên ổn chỉ như băng mỏng bề mặt, thà rằng một búa đập vỡ rồi cùng nhau gầy dựng từ bên dưới còn hơn cứ vậy bằng mặt không bằng lòng, phía trên tĩnh lặng mà bên dưới ầm ầm nổi sóng.

Cũng không biết qua bao lâu, khi cậu bước ra, hai người kia vẫn ngồi im như tượng sáp ở bảo tàng Madame Tussauds.

Nhìn thấy cậu, Dịch Dương Thiên Tỷ lúc bấy giờ mới hơi cử động, rồi từ từ nhích ra một khoảng trống trên ghế dài. Vương Nguyên không khỏi cảm thấy buồn cười, bước tới xoa đầu cậu ta, “Ngoan, Nguyên ca không có cắn cậu đâu mà sợ.”

Thiên Tỷ im lặng ngước lên nhìn cậu, hồi lâu mới nói, “Xin lỗi, Nguyên Nguyên.”

“…”

“Xin lỗi… Con người tớ xưa nay vốn thụ động, hoàn toàn không phải không hiểu, chỉ là hiểu rồi thì không biết làm sao, nên cứ thế đứng yên một chỗ. Chỉ sợ mình làm sai, chỉ sợ mình phá hỏng. Không nghĩ tới những tình huống mà ngay cả việc yên lặng bàng quan cũng có thể tổn thương người bên cạnh.”

Thiên Tỷ nói xong những lời này thì lại cúi đầu, bàn tay vẫn như những ngày mới gặp, căng thẳng nắm chặt vạt áo. Vương Nguyên vươn tay siết lấy bàn tay cậu, thở dài đáp.

“Chúng ta đều còn nhỏ đã bước vào thế giới hỗn tạp đầy rẫy gươm đao, vô tình mà làm đau nhau là điều không tránh khỏi. Tớ ấy, cũng chỉ muốn chúng ta có thể thẳng thắn với nhau, tất cả đều đồng lòng tìm cách giải quyết, đừng tự ôm mỗi người một thế giới. Chẳng phải đó mới là ý nghĩa của “nhóm” sao? Không tốt thì cùng nhau sửa đổi, mỗi người thay đổi chính mình và bù đắp cho người khác, dung hòa lẫn nhau. Người ngoài có thể không hiểu, chẳng lẽ đến chính chúng ta cũng vì nhân tố bên ngoài mà bất ổn? Nếu vậy thì đã quá phí hoài lương duyên gặp gỡ rồi.”

“Ngay từ đầu tớ đến đây chẳng phải vì mơ nổi tiếng. Ai cũng chỉ sống có một đời, làm gì thì làm, đầu tiên vẫn là phải khiến mình vui vẻ. Tớ chỉ đơn giản không thích những chuyện mất vui thôi.”

Thiên Tỷ nắm chặt lấy tay cậu, dùng sức gật đầu.

Phía đối diện lúc bấy giờ vang lên tiếng nói, giọng Vương Tuấn Khải trầm thấp, khẽ khàng bật ra một tiếng, “Anh xin lỗi…”

“Ừ.” Cậu đáp. Cũng không cần gì hơn một tiếng này.

Kỳ thực ngày đó hay thậm chí cả đến bây giờ, bọn họ cũng vẫn là những đứa trẻ. Trẻ con cãi nhau vì tranh giành đồ chơi, cái kẹo, mâu thuẫn vì quan điểm chẳng hợp nhau, vùng vằng giận dỗi vì đôi lời vô tình đụng chạm, cũng chẳng đến mức phải cứ thế ôm mãi trong lòng. Cậu nghĩ, bạn bè chơi với nhau nếu đã thực sự có lòng thì không mâu thuẫn nào là không thể giải quyết. Chỉ cần không phạm vào điều cấm kỵ như lừa dối, phản bội, lợi dụng, thì có lẽ tất cả đều chỉ cần một câu xin lỗi là đủ. Không phải vấn đề sai hay đúng, mà đó là khi bạn sẵn sàng hạ thấp tự tôn lẫn tự ái của mình vì trân trọng người đối diện, muốn níu giữ mối quan hệ này.

Suy cho cùng, chỉ cần có lòng với nhau là đủ.